Chương 31: Thực Mộng Ma (Yêu Quái Ăn Giấc Mộng)…..

Hạ Diễm buông điện thoại xuống, ngước mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: "Anh ơi, vừa rồi anh có nghe được không? Ngày mai anh đi với em nhé?"

"Ừm."

Lục Bỉnh Văn dùng nĩa cuốn lấy một ít mì ý đút cho cậu, Hạ Diễm ngoan ngoãn há miệng ăn.

Nhưng đúng lúc này, có một con chó lông vàng cách đó không xa đang lao về phía Hạ Diễm.

Hạ Diễm vội vàng vàng đứng lên tìm khẩu trang, đối với phần lớn động vật có lông ngoài đời cậu đều bị dị ứng, nhưng lúc này Lục Bỉnh Văn lại không đứng dậy, hắn nói với cậu: "Con chó này không phải là động vật sống."

Hạ Diễm giật mình, hỏi lại: "Nó….. đã chết rồi?"

Khi linh lực của cậu trở nên mạnh mẽ, cậu có thể nhìn thấy quỷ hồn cũng càng ngày càng nhiều. Linh hồn con người hoặc động vật vừa mới qua đời chưa tới bảy ngày thì đều duy trì bộ dáng khi còn sống, vậy nên Hạ Diễm vẫn chưa thể nhanh chóng phân biệt được.

Con chó lông vàng to lớn kia không ngừng ra hiệu, ý bảo Hạ Diễm nhìn người đàn ông ngồi ở bàn phía sau cậu, dường như nó rất lo lắng cho đối phương.

Hạ Diễm nhìn về phía sau, một người đàn ông lớn tuổi tóc bạc trắng mặc âu phục đang ngẩn người với miếng bít tết trong đĩa, ngón áp út tay trái của ông có dấu vết đeo nhẫn đã lâu, nhưng chiếc nhẫn thì lại không biết đi đâu.

Con chó lông vàng to lớn kề sát vào cậu thêm một chút, nó đặt chiếc nhẫn ngậm trong miệng mình vào lòng bàn tay Hạ Diễm.

Hạ Diễm nhận lấy chiếc nhẫn từ miệng con chó, nó thè lưỡi ra với Hạ Diễm, tựa như đang cười ngây ngô với cậu vậy.

Hạ Diễm có chút cảm động, cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai ông lão kia, nói: "Ông ơi!"

Người đàn ông kia nhìn về phía Hạ Diễm, nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua vàng như nến, ông lau nước mắt, nói: "Có chuyện gì không?"

Hạ Diễm đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay ông, nói: "Có phải ông đang tìm cái này không? Chó của ông đã tìm nó giúp ông rồi này."

Ông lão giật mình rồi nói, "Kỳ Kỳ?"

Con chó lông vàng to lớn vui vẻ chạy tới bên cạnh ông lão, mặc dù ông lão không sờ được vào thân thể nó, nhưng ông lại cảm giác một trận hàn ý xẹt qua ống quần mình. Đây có lẽ là cơn gió ấm áp nhất trong cuộc đời ông, thấy ông khóc, Kỳ Kỳ không ngừng dùng đầu an ủi chủ nhân mình, lại nhìn về phía Hạ Diễm, nó sủa lên một tiếng với cậu như đang cảm tạ.

Ông già khóc càng thảm thiết hơn, ông nói, "Tôi nghe nói có người có thể nhìn thấy những thứ người khác không thể thấy, cậu bé, có gì ở xung quanh tôi đúng không?"

"Có một con……. Một con chó lông vàng đáng yêu."

Ông già lau nước mắt mình rồi nói, "Vợ tôi đã qua đời năm năm trước, sau đó chỉ có Kỳ Kỳ ở lại với tôi." Nhưng bảy ngày trước, Kỳ Kỳ cũng rời bỏ tôi vì bệnh tật, sau đám tang của nó, tôi không thể tìm thấy nhẫn cưới của mình, cũng cảm thấy sống một mình không có ý nghĩa gì. Cảm ơn các cậu, cũng nhờ cậu chuyển lời đến Kỳ Kỳ, để cho nó an tâm rời đi, hy vọng kiếp sau còn có duyên gặp lại, tôi sẽ tiếp tục cố gắng sống."

Con chó lông vàng to lớn ngồi dưới chân ông lão, còn cố ý dùng cái mông lông xù của mình đè lên giày ông lão, đó là thói quen nó vẫn làm khi muốn rúc vào bên cạnh chủ của mình.

Hạ Diễm thở dài, kéo tay ông lão, nhẹ nhàng sờ sờ đầu chú chó. Ông lão mượn linh lực của Hạ Diễm, cuối cùng cũng cảm nhận được sự tồn tại của Kỳ Kỳ.

Con chó không thể nói chuyện, nhưng nó rất lo lắng cho ông.

Hạ Diễm nói: "Người chết thì cũng chết rồi, ngài phải trân trọng bản thân mình."

Ông lão tìm lại một chút dũng khí để tiếp tục cuộc sống từ trên người Kỳ Kỳ, ông lại nói lời cảm ơn Hạ Diễm một lần nữa, lại một lần nữa đeo chiếc nhẫn trắng đã mất vừa tìm lại được, tập tễnh đi ra khỏi nhà hàng.

Hạ Diễm đọc pháp quyết siêu độ, nhẹ nhàng sờ sờ đầu Kỳ Kỳ, nói: "Chó ngoan, nên đi thôi."

Con chó nhỏ biến thành một chấm trắng nhỏ, trôi dạt về phương xa.

"Khả năng cảm nhận linh lực của động vật rất mạnh, vì vậy nó mới tìm thấy em." Lục Bỉnh Văn nói, "Động vật cũng giống như con người, nếu có tâm nguyện nào đó chưa hoàn thành cũng sẽ bồi hồi ở nhân gian."

Hạ Diễm gật gật đầu, dùng dao nĩa bôi đều pho mát lên bánh mì, sau đó ngẩng mặt lên nhìn Lục Bỉnh Văn, sau đó đưa nĩa qua cho ông chồng ma quỷ nhà mình ăn một miếng.

Lục Bỉnh Văn giật mình ngẩn người, mấy ngàn năm qua, thật đúng là không có người hay quỷ nào dám đút thức ăn cho hắn.

Hắn cắn một miếng bánh mì, ánh mắt lại có chút hung hăng đảo qua vợ mình, Hạ Diễm cong mắt nhìn hắn, nói: "Em cảm thấy pho mát này rất ngon, anh thấy thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!