Chương 30: Tắm Suối Nước Nóng Ở Minh Giới…..

Thành thật mà nói, đây cũng là lần đầu tiên Hạ Diễm đến khách sạn như thế này.

Sau khi bị ném lên giường, cậu còn có chút choáng váng.

Chiếc giường cứ rung lắc lên xuống, khiến Hạ Diễm nằm trên đó cũng chập chùng lên xuống theo.

"Anh ơi, tắt đi được không." Hạ Diễm nhỏ giọng nói, "Em thật sự không biết nó như thế này, em còn cho rằng chỉ là khách sạn suối nước nóng bình thường."

Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, nói: "Nếu đã đến thì cứ tận hưởng đi, anh rất thích, cám ơn phu nhân."

Hạ Diễm sửng sốt một lúc, thấy Lục Bỉnh Văn không có ý dừng chiếc giường này lại, hai tay cậu chống giường, khó khăn di chuyển thân thể mình, thay đổi tư thế nằm thoải mái hơn, để chiếc giường xoa bóp thắt lưng đau nhức của mình.

Lục Bỉnh Văn nhìn sắp xếp của vợ cảm thấy thật đáng yêu, nhưng sắc mặt hắn vẫn không có gì thay đổi, hắn biết rõ còn cố ý hỏi: "Diễm Diễm, sao con người lại thiết kế ra loại giường như thế này, để làm gì?"

Hạ Diễm nghĩ, dù Lục Bỉnh Văn có là lão quỷ ngàn năm thì cũng không thể hiểu hết được cuộc sống của hậu nhân, không thể biết hết tất cả những thành quả của con người trong quá trình phát triển, cậu còn nghiêm túc suy nghĩ nên làm thế nào để giải thích cho hắn rõ, cuối cùng, cậu nhẹ giọng nói: "….. Có lẽ là để mượn lực."

Cậu còn thấp giọng bổ sung: "Ví dụ như khi anh ưỡn thắt lưng, có thể mượn lực."

Lục Bỉnh Văn buồn bực cười cười, một tay kéo cà vạt xuống, một tay cởi bỏ cúc áo sơ mi của Hạ Diễm ra, ngón tay lạnh băng của hắn từ từ trượt từ chóp mũi Hạ Diễm xuống đến môi, lại từ môi trượt đến cằm.

Lục Bỉnh Văn nói: "Vậy thì có lẽ anh không cần."

Rốt cục hắn cũng ấn nút dừng rung, sau đó cúi người hôn lên khóe môi Hạ Diễm.

Dù được hôn bao nhiêu lần thì Hạ Diễm vẫn rất thích nụ hôn của Lục Bỉnh Văn. Dù cho Lục Bỉnh Văn có lưu manh thế nào đi nữa, nhưng khi hôn cậu lúc nào anh cũng nhẹ nhàng và thân sĩ, tay cũng sẽ không sờ loạn, ngược lại có vẻ rất nghiêm túc mà chăm chú.

Khi hôn Hạ Diễm nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra, đôi mắt màu nâu nhạt giờ phút này tựa như lưu ly dễ vỡ.

Lục Bỉnh Văn càng muốn khi dễ cậu hơn, hắn cúi người muốn tiếp tục, Hạ Diễm đã dùng đầu gối ngăn hắn lại, cậu nói với hắn: "Tối hôm qua vừa mới làm, hôm nay không được làm, không thể ngày nào cũng làm được."

"Không phải tối hôm qua, đã qua mười hai giờ rồi, bây giờ đã là một ngày mới, đó là đêm hôm trước." Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói, "Phải thường xuyên làm mới."

Hạ Diễm vì lời nói của lão lưu manh mà đỏ mặt, nhưng lúc này cũng bị hôn cho tỉnh ngủ luôn rồi.

Cậu nắm áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn, nhẹ nhàng dùng lực, dựa vào trọng tâm thay đổi vị trí với Lục Bỉnh Văn, cậu ngồi trên đùi Lục Bỉnh Văn.

Hạ Diễm rút cà vạt của Lục Bỉnh Văn ra, nói: "Lục Bỉnh Văn, em nên trói anh lại."

Đôi mắt Lục Bỉnh Văn trầm xuống, hắn nói: "Hình như đây là lần đầu tiên em gọi tên anh."

Lúc đó Hạ Diễm đã xoay người định chuồn đi, nhưng chạy được nửa đường thì lại bị Lục Bỉnh Văn ôm trở về.

Cậu ngoan ngoãn xin tha: "Anh à, phải tắm trước đã."

Lục Bỉnh Văn ôm mỹ nhân trong ngực đi vào bể nước nóng trong phòng tắm hết sức dễ dàng.

Bể nước nóng này không lớn, khung cảnh cũng rất bình thường.

Trong ánh mắt Hạ Diễm có vài phần thất vọng, cậu dùng ngón tay thử nhiệt độ suối nước nóng, nhẹ giọng thở dài, nói: "Quên đi, nước không quá nóng. Em đi tắm."

Lục Bỉnh Văn không muốn nhìn thấy Hạ Diễm thất vọng nên đã nói: "Đổi chỗ khác đi."

Vừa dứt lời, Lục Bỉnh Văn đã ôm Hạ Diễm rồi cầm chiếc ô đen lên.

Chỉ vài giây sau, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đã cùng nhau xuất hiện trong cung điện.

Sau một thời gian ngắn đầu váng mắt hoa, cuối cùng Hạ Diễm cũng thấy rõ khung cảnh xung quanh.

Hiện tại cậu đang ở trong một cung điện cổ kính, bốn phía cung điện phủ đầy hoa bỉ ngạn, trong điện có suối nước nóng trong vắt, hồ nước rất lớn, nước suối cũng lấp lánh, óng ánh như ngọc vỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!