Chương 3: Sính Lễ Của Lệ Quỷ…..

Mặt trăng tối nay không chỉ tròn, mà còn rất sáng, ánh trăng lạnh chiếu xuống ngọn núi, âm u không thể diễn tả bằng lời được.

"Đầu tiên, chuẩn bị một tờ giấy lớn hơn một chút, sau đó đảo ngược đĩa rồi miêu tả hình dáng cái đĩa trên giấy. Trên giấy có thể viết một số từ gợi ý, đơn giản nhất là "Đúng vậy" và "không", để thuận tiện cho Tiểu Điệp Tiên trả lời các câu hỏi. Nhậm Hiểu Bình nói, "Sau khi bắt đầu, chúng ta đem ngón tay đặt ở trên đĩa, nhắm mắt lại thầm niệm mời Tiểu Điệp Tiên hiển linh ở trong lòng, phân đoạn này nhất định phải thành kính nha."

Tư Kiến Không không tin những thứ này, nhưng cậu ta và Hàn Tranh kèn cựa nhau quen rồi, vậy nên làm bộ nghiêm túc "Ừm" một tiếng, nói: "Vậy tôi có vấn đề gì cũng có thể hỏi à?"

"Ừm… Hẳn là đều có thể đi, chỉ cần đừng hỏi cái gì chọc cho Điệp Tiên tức giận là được. Nhậm Hiểu Bình nói, "Hơn nữa, sau khi nghi thức bắt đầu, chúng ta chỉ có thể mời Điệp Tiên đến, nhưng không thể đưa Điệp Tiên đi, vậy nên chỉ có thể chờ nó tự mình đi. "

"Đã nghe rõ rồi chứ?" Hàn Tranh nói, "Vậy chúng ta bắt đầu đi."

Trong lớp có bạn học còn đang uống rượu, tám người tìm một cái bàn cách xa đống lửa trại, đem bản vẽ đặt lên bàn.

Mọi người đứng một vòng quanh bàn, sau đó đều vươn tay phải ra đặt ngón tay lên chiếc đĩa màu trắng.

"Thật khẩn trương!" Nhậm Hiểu Bình nháy mắt với bạn gái của mình, "Chúng ta bắt đầu đi."

Mọi người cúi đầu mặc niệm tên Tiểu Điệp Tiên, ước chừng khoảng ba phút trôi qua rồi mà chiếc đĩa cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

"Không có phản ứng gì hết." Một vài người nói, "Chắc chắn những gì mấy bộ phim kia nói đều là xạo." "

Ngay khi tất cả mọi người muốn từ bỏ thì chiếc đĩa đột nhiên di chuyển.

"A!" Nhậm Hiểu Bình kích động nói, "Là Tiểu Điệp Tiên tới phải không?!"

"Ôi mẹ ơi!" Trong nháy mắt Tư Kiến Không đã nhảy ra xa một thước, hỏi: "Thật hay giả vậy?"

"Giả đó!" Hàn Tranh nhếch khóe miệng nhìn về phía Tư Kiến Không, "Là tôi đẩy."

Cậu ta buông ngón tay của mình ra rồi nhún vai, nói: "Nhưng mà, Từ Kiến Không, vừa rồi hình như dọa đến cậu rồi, thật xin lỗi."

"Hàn Tranh, con bà nó! Cậu bị bệnh à?!"

Mắt thấy Tư Kiến Không và Hàn Tranh sắp nhào vô đánh nhau, các bạn học gần đó vội vàng xông lên kéo bọn họ lại.

Giáo viên chủ nhiệm cũng vội vã chạy đến, nói: "Các cậu đang làm gì đó? Sắp tới mười một giờ rồi, tôi đưa mọi người về nhà nghỉ, nhanh chóng đến xếp hàng đi, tôi sẽ kiểm tra nhân số."

Trừ bỏ ba người vừa xin phép về trước, chỗ này còn lại ba mươi bảy người.

Chủ nhiệm lớp điểm danh qua một lần, không biết có phải mình tính sai hay không, đếm ra đến ba mươi tám người. Có một số bạn đang quay lưng lại với ông để nói chuyện, vậy nên ông tính cũng không rõ ràng lắm.

Ông cũng chỉ cho rằng đêm nay mình và mấy đứa nhỏ uống nhiều quá, lại để cho lớp phó Nhậm Hiểu Bình kiểm tra lại một lần, Nhậm Hiểu Bình tính xong thì nói: "Thầy ơi! Không có vấn đề gì, chúng ta về đi. "

Khách sạn không xa vị trí tổ chức bữa tiệc lửa trại lắm, đi bộ khoảng mười phút là đến.

Trong phòng 1011 của khách sạn, Trần Đồng uống nhiều nhưng cũng đã tỉnh táo lại sau ba lần nôn.

Sau khi tắm rửa xong, Trần Đồng nửa nằm ở trên giường uống nước chanh Hạ Diễm đưa tới, uống xong lại nói: "Nhóc Hạ, làm khó cậu phải vác một người nặng hơn mình mười lăm kilôgam vào phòng."

"Không sao." Hạ Diễm kiểm tra khóa cửa, ngồi xuống giường mình, "Tôi với bạn gái cậu kéo cậu về."

"Kéo? Cảm ơn hai người rất nhiều." Trần Đồng cảm kích nhìn về phía Hạ Diễm, lại nhìn về phía cốc nước đặt trên tay nắm cửa, "Cậu thật cẩn thận, mỗi lần ra ngoài đều như vậy à?"

"Ừm." Hạ Diễm ho khan vài tiếng, "Trong núi này thật lạnh."

"Đúng ha." Trần Đồng nằm sấp trên giường nhìn Hạ Diễm: "Phong cảnh nào có đẹp như phim tuyên truyền nói chứ, vừa lạnh vừa hoang vắng. "

Mũi Hạ Diễm rất cao và thẳng, đường cằm rõ ràng, ngũ quan vô cùng tinh xảo.

Lần trước trường mở triển lãm tác phẩm mỹ thuật, Hạ Diễm đeo một cặp kính viền vàng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, bị nữ sinh trường bên cạnh chụp lén vô số ảnh, ảnh chụp đến nay vẫn còn lưu truyền trong các nhóm trường lớn ở thành phố Tân Hải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!