Chương 29: Giường Điện King Size……

Ông chủ Vu mới kết hôn chưa đầy một tháng, nghe được những lời Lục Bỉnh Văn nói, ông vô cùng kinh hãi, "Làm sao có thể chứ? Viện Viện của tôi dịu dàng đáng yêu như vậy mà, làm sao cô ấy có thể không phải là người được? Chẳng lẽ…… Cô ấy là hồ ly tinh xinh đẹp và tình cảm?"

Lục Bỉnh Văn cười khẽ, cầm một tấm gương đồng cổ bên cạnh đến trước bàn, sau đó bảo ông chủ Vu cầm ảnh cưới của mình soi lên, rồi nhìn ảnh phản chiếu trong gương.

Bàn tay cầm điện thoại của ông chủ Vu run rẩy, ông nhìn về phía chiếc gương, phát hiện ảnh cưới vốn ấm áp đã biến thành một cảnh tượng khác.

Trong ảnh, ông ta đang khoác tay một bộ xương khô, nhìn bộ xương khô vô cùng trìu mến, mà bộ xương khô kia thì dùng đôi mắt trống rỗng nhìn ông chằm chằm, quanh người còn đang bốc khói đen.

"A!" Ông chủ Vu sợ tới mức ném luôn điện thoại, ông đặt mông ngồi trên thảm, lại chỉ vào gương nói, "Đại sư, cái gương này là thế nào?!"

"Đây là gương ma thuật, hình ảnh phản chiếu của con người trong gương là bình thường, nhưng khi yêu ma quỷ quái đứng trước gương thì sẽ bị hiện nguyên hình. Người vợ này của ông là một con bạch cốt tinh tu luyện hơn trăm năm, chứ hoàn toàn không phải hồ ly tinh gì, cô ta ăn thịt tươi và gan sống, chắc là ngày thường rất ít ăn đồ nấu chín."

Lục Bỉnh Văn đỡ ông ta dậy, tiếp tục nói: "Cô ta trang điểm mỗi sáng là vì tấm da trên người đã sắp phế đi, cho nên phải dậy sớm mỗi ngày để vẽ lên lớp da, khâu vá da thịt, dùng dáng vẻ xinh đẹp của một cô gái để lừa chiếm lấy lòng tin của ông."

Ông chủ Vu tát mình một cái, sau đó lại đổi một tấm ảnh khác soi vào gương xem, bộ xương trong ảnh đang hôn ông, trong miệng dường như còn hiện lên từng đợt hàn khí.

Những hình ảnh đáng sợ này làm cho lông tơ trên người ông ta dựng đứng, ông không thể tưởng tượng được mình đã ngủ bên cạnh một bộ xương bao lâu nay, mà ông lại đêm đêm cùng một bộ xương g*** h**n, nghĩ đến thôi đã khiến ông buồn nôn vô cùng.

Hạ Diễm thấy thế, yên lặng rót cho ông ta một chén trà nóng, nói: "Vu tiên sinh, ngài đừng nóng vội, ngài ngồi xuống uống một chén trà nóng cho bình tĩnh lại."

Khí chất của Hạ Diễm ôn nhuận như ngọc, nói chuyện lại dịu dàng, tâm tình ông chủ Vu cũng từ từ bình tĩnh lại.

Ông lau nước mắt, cảm khái nói: "Bốn mươi hai mới cưới được vợ, tôi còn tưởng rằng cô ấy thật sự yêu mình, hu hu hu….. Thậm chí vừa rồi tôi còn nghĩ, nếu cô ấy là một con hồ ly đáng yêu, vậy cũng không phải không thể chấp nhận được hu hu hu… Tại sao lại là Bạch Cốt Tinh, sao Bạch Cốt Tinh lại tìm tôi? Cả đời tôi đều làm việc thiện tích đức, tôi có làm chuyện gì xấu xa đâu!"

"Sở dĩ cô ta chọn ông vì ông vẫn còn là xử nam, hơn nữa lại có sinh thần bát tự thích hợp kết hôn với cô ta, cô ta hút dương khí của ông thì công lực sẽ tăng lên rất nhiều. Đợi đến ngày 15 âm lịch, chính là ngày mai, cô ta sẽ tận dụng sức mạnh của mặt trăng để làm phép, sau khi ăn ông rồi thì có thể dùng thân phận của ông để tiếp tục tồn tại trên thế gian này, còn có thể thay đổi cả giới tính của mình."

Ông chủ Vu hoảng sợ hỏi: "Ăn?"

Hạ Diễm cũng có chút khiếp sợ, dù sao thì lão quỷ Lục Bỉnh Văn này thỉnh thoảng cũng sẽ hù dọa cậu, cũng nói sẽ ăn thịt cậu, nhưng cậu không ngờ thật sự có thể gặp được một khách hàng sắp bị quỷ nuốt sống.

Lục Bỉnh Văn nhìn về phía ông chủ Vu: "Vu tiên sinh, cũng có thể coi như ông phúc lớn mạng lớn, con yêu quái này tồn tại ít nhất cũng hơn mấy trăm năm, đạo hạnh rất cao, thiên sư đạo sĩ bình thường rất khó nhìn ra được chân thân của cô ta. Ông đến rất đúng lúc, nếu trễ một chút nữa thì chúng tôi đã đóng cửa về nhà rồi."

Ông chủ Vu vội vàng nói: "Lục đại sư, vậy, vậy…., tôi phải làm sao bây giờ?"

Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: "Hai người kết hôn vào thời điểm này tháng trước đúng không? Kế hoạch ban đầu của cô ta chắc là rạng sáng nay sẽ cùng ông g*** h**n, sau đó hút cạn dương khí của ông, qua canh giờ đó, không có sức mạnh của mặt trăng, công lực của cô ta sẽ giảm đi rất nhiều. Trong trường hợp đó, tối nay chúng tôi sẽ giấu ông đi."

Hạ Diễm tò mò nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, hỏi: "Giấu đi?"

Lục Bỉnh Văn chỉ chỉ phòng nghỉ trong văn phòng vẫn còn chưa sửa chữa xong, nói: "Đêm nay Vu tiên sinh cứ ở đây nghỉ ngơi, hai chúng tôi cũng sẽ ở đây cùng ông, nếu ông không về nhà, tôi nghĩ quý phu nhân chắc sẽ đứng ngồi không yên đi tìm, dù sao thì bỏ lỡ rạng sáng ngày lành này, đối với cô ta mà nói đúng là thất bại trong gang tấc."

Hắn vừa dứt lời thì điện thoại di động của ông chủ Vu đã vang lên.

Ông run rẩy nhận cuộc gọi, mở loa ngoài, trong phòng truyền đến một giọng nữ vô cùng dịu dàng: "Chồng ơi, khi nào anh về? Em đã nấu cơm xong rồi, chỉ chờ anh về ăn thôi."

Ông chủ Vu cực kỳ sợ hãi, ông ta nhìn về phía Lục Bỉnh Văn cầu xin sự giúp đỡ.

Lục Bỉnh Văn nói: "Ông không cần về nhà với cô ta, lát nữa tôi sẽ thiết lập kết giới trong phòng, ông không được ra khỏi phòng, những chuyện còn lại cứ để chúng tôi giải quyết."

Mặc dù Lục Bỉnh Văn nhìn qua rất thờ ơ lạnh lùng, nhưng trong giọng nói lại vô cùng chững chạc và đáng tin cậy.

Ông chủ Vu gật gật đầu, nói: "Vậy làm phiền hai vị."

Hạ Diễm dẫn ông chủ Vu vẫn còn đang sợ hãi đi vào phòng nghỉ, căn phòng này có một cửa sổ, một cửa chính, mở cửa ra là có thể đi ra ngoài từ con đường phía sau.

Lục Bỉnh Văn đứng ở ngoài phòng nghỉ tạo ra một kết giới màu lam nhạt, cũng đưa pháp quyết cho Hạ Diễm, Hạ Diễm nhỏ giọng đọc vài lần, trên bàn bỗng xuất hiện một kết giới màu sáng trắng.

Kết giới vẫn còn nhỏ, trông giống như một cuốn sách. So với kết giới to lớn và mạnh mẽ của Lục Bỉnh Văn thì trông nó có chút đáng yêu.

Lục Bỉnh Văn để Hạ Diễm tự mình luyện tập, còn mình thì đặt hoa Thần bốn mùa tặng ở một vị trí dễ thấy, lễ vật của thần minh có thể mang lại may mắn cho nhân loại, Lục Bỉnh Văn hy vọng Hạ Diễm có thật nhiều may mắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!