Chương 28: Cốt cách mỹ nhân……

Nhờ phúc của ông chồng ma quỷ, trong giờ học buổi sáng Hạ Diễm mệt mỏi ngáp ngáp liên tục.

Buổi trưa cậu theo Tiểu Kiều đến căng tin ăn cơm, ngồi trước mâm cơm mà mặt gần như muốn úp luôn xuống bàn, vậy nhưng cậu vẫn vô cùng chuyên nghiệp đăng địa chỉ công ty lên diễn đàn Thiên Sư.

Tiểu Kiều còn trêu ghẹo, nói: "Diễm Diễm, sao hôm nay cậu lại không có tinh thần vậy chứ?"

Hạ Diễm thầm nghĩ, bởi vì đêm qua tôi bị một lão quỷ ngàn năm lăn qua lộn lại mấy lần, hôm nay ngay cả sức lực nói chuyện cũng sắp không còn.

"…… Tối qua bị quỷ đè trên giường, không ngủ ngon."

Tiểu Kiều cười hì hì nói: "Cậu cũng quá đáng yêu đi, hơi chọc một chút đã đỏ mặt, trách không được bạn trai cậu lại cưng chiều như vậy. Nếu cậu là vợ tôi thì tôi cũng phải tìm cách hái mặt trăng xuống cho cậu mỗi ngày."

Hạ Diễm nhẹ giọng nói: "….. Anh ấy còn rất thích bắt nạt tôi."

Tiểu Kiều như ăn được kẹo ngon, cậu ta rất vui vẻ, nhìn đại mỹ nhân thanh lãnh trước mặt, nói: "Nhóc con, cậu có thể nói chi tiết cho tôi biết anh ta bắt nạt cậu như thế nào không?"

Lúc này Hạ Diễm không chỉ đỏ mặt, mà ngay cả lỗ tai cũng đỏ lên.

Sáng nay cậu vội vội vàng vàng, trong lúc vội đã mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền của Lục Bỉnh Văn. Kiểu áo này rất rộng, Hạ Diễm mặc có chút lớn, lại làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, khí chất càng thêm cao quý, thậm chí có chút cao cao không thể chạm tới.

Tiểu Kiều nhìn đại mỹ nhân trong trẻo lạnh lùng trước mặt, nhịn không được nói: "Tôi rất hiểu bạn trai cậu, làm cậu khóc hẳn là rất thú vị, đúng chứ?"

Hạ Diễm:……. Nghẹn.

Đúng lúc này, Tiểu Kiều đột nhiên dùng ánh mắt ra hiệu cho Hạ Diễm nhìn về phía sau.

Hạ Diễm quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Hàn Tranh vẻ mặt suy sụp đi về phía mình.

Tiểu Kiều lại ngửi thấy mùi bát quái, cậu ta tò mò nói: "Tôi biết cậu ấy, đây hình như là nam thần mới của viện Khoa học, vừa mới nhập học đã đoạt được giải thưởng của học viện, thế nào mà cậu ấy cũng biết cậu vậy?"

Hạ Diễm nói: "Cậu ấy là bạn cùng lớp ba năm trung học của tôi."

Tiểu Kiều "Chậc" một tiếng, nhìn Hàn Tranh đi tới bên cạnh Hạ Diễm rồi đứng yên ở đó.

Hàn Tranh nhớ tới chuyện tối hôm qua, cậu ta có chút xấu hổ, nhưng vẫn không thể kháng cự lại được ánh trăng sáng trong lòng mình, gặp phải Hạ Diễm là muốn nói chuyện với cậu ấy ngay.

"Hạ Diễm, đã lâu không gặp, không nghĩ tới lại gặp cậu ở căng tin."

Sau khi Hạ Diễm đến trường vẫn chưa gặp lại Hàn Tranh lần nào, cậu cũng cong mắt cười, nói: "Đã lâu không gặp."

Hàn Tranh thấy phản ứng của Hạ Diễm rất bình thường, ngược lại càng ngượng ngùng hơn, cậu ta nói: "Xin lỗi cậu, tối hôm qua tôi và Tư Kiến Không uống hơi nhiều, lúc ấy tôi có chút suy sụp nên đã gọi điện cho cậu. Không biết cậu có nghe được những lời vô nghĩa tôi đã nói hay không. Hạ Diễm, chúng ta…… vẫn có thể làm bạn, đúng không?"

Hạ Diễm chớp chớp mắt, đầu tiên là cảm thấy khó hiểu về việc Tư Kiến Không tìm Hàn Tranh chơi, sau đó là cảm thấy bối rối vì chuyện điện thoại.

Hạ Diễm nói: "Cậu….. Tối qua cậu có gọi cho tôi à? Tôi chỉ nhận được một cuộc gọi của Tư Kiến Không."

Tối hôm qua Hàn Tranh uống rất nhiều, cậu ta cũng không nhớ rõ tình huống lúc đó, chỉ nhớ là bị một người đàn ông khiêu khích, nhưng chỉ có thể bất lực phẫn nộ, sau đó thì cùng với Tư Kiến Không ôm nhau khóc.

Nhưng lúc này, cậu ta nhanh chóng phản ứng lại, nhờ phúc của người đàn ông kia, cậu ta yêu thầm ba năm mới có can đảm tỏ tình với Hạ Diễm, nhưng chỉ sợ là một chữ cậu ấy cũng không nghe thấy.

Hàn Tranh tức giận đến mức khuôn mặt lúc trắng lúc đỏ, nhưng ánh trăng sáng trong lòng cậu ta giờ đã là của người khác, cậu ta chỉ có thể nói: "… Không có gì, cậu ăn cơm đi."

Cậu ta đau khổ đi về phía trước vài bước, lại quay đầu, nói: "Hạ Diễm, anh ta đối xử với cậu có tốt không?"

Hạ Diễm giật mình, sau đó gật đầu.

Diễm Diễm thông minh đã chắp vá lại các manh mối, đoán được tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, đại khái là lúc cậu đi tắm, Hàn Tranh đã gọi điện thoại tới nói gì đó, nhưng lão quỷ Lục Bỉnh Văn kia đã nhận điện thoại, hơn nữa còn không nói cho cậu biết.

Tiểu Kiều và Hạ Diễm nhìn theo bóng lưng Hàn Tranh rời đi, nói: "À? Hóa ra là thất tình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!