Lần này, nụ hôn của Lục Bỉnh Văn vô cùng mãnh liệt, Hạ Diễm vốn ngây ngô, lúc này bị hôn cho sắp không thở nổi, chỉ có thể ngước đôi mắt ngân ngấn nước nhìn Lục Bỉnh Văn, mặc cho hắn khi dễ mình.
Lúc cậu sắp bị hôn cho choáng váng, cuối cùng cậu cũng vươn hai tay nắm lấy cổ áo sơ mi của Lục Bỉnh Văn kéo một cái, lúc này Lục Bỉnh Văn mới phục hồi lại tinh thần, cho Hạ Diễm thời gian để thở.
Hắn buông tay ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Hạ Diễm, giúp cậu thuận khí, sau đó lại thấp giọng nói: "Thật xin lỗi."
Hạ Diễm thở hỗn hễn một hồi, khuôn mặt ửng đỏ cũng dần dần khôi phục lại bình thường, đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy Lục Bỉnh Văn xin lỗi mình, lại cảm thấy không có việc gì, liền nhẹ nhàng lắc đầu.
Thân thể quỷ rất lạnh, nhưng thân thể cậu bây giờ lại rất nóng.
Tuy rằng vừa rồi sắp nghẹt thở, nhưng cậu vẫn cảm thấy vừa xấu hổ vừa thoải mái.
Cậu phát hiện mình không chỉ không còn sợ hãi khi làm những chuyện đó với Lục Bỉnh Văn, mà còn chờ mong được tiếp xúc thân mật với Lục Bỉnh Văn nhiều hơn, cảm nhận Lục Bỉnh Văn cho cậu cũng rất mới lạ.
Tư Kiến Không ở đầu dây bên kia không nghe thấy bất kỳ câu trả lời nào, một mình khóc càng đau lòng hơn.
"Hu hu hu…." Tư Kiến Không nói, "Diễm Diễm, cậu nhất định phải hạnh phúc đó, bạch nguyệt quang hơn ba năm của tôi, hu hu hu…. rốt cuộc là ai có phúc khí lớn như vậy chứ, là ai đã giành được tình yêu của cậu, hu hu hu……"
Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói với Tư Kiến Không ở đầu dây bên kia: "Tôi."
Thanh âm Lục Bỉnh Văn trầm thấp rất dễ nghe, êm tai như tiếng đàn cello vậy, Tư Kiến Không sửng sốt một giây, sau đó lại bắt đầu khóc lóc thương tâm muốn chết.
Hắn nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, không để ý đến thiếu niên thất tình bi thương muốn chết khóc lóc, hắn cúp điện thoại, nhìn về phía tiểu mỹ nhân quần áo lộn xộn, khóe mắt phiếm hồng đang nằm trên giường.
Hạ Diễm thay đổi tư thế, ngồi quay lưng về phía Lục Bỉnh Văn, đầu gối khuỵu xuống, eo nhỏ thon thả như ẩn như hiện trong chiếc áo sơ mi.
Mỹ nhân Giang Nam mông lung như mưa bụi, bộ dáng yên tĩnh của Hạ Diễm không hiểu sao lại hấp dẫn Lục Bỉnh Văn.
Lục Bỉnh Văn cũng không biết cậu đang tức giận hay là thẹn thùng, vậy nên đã yên lặng xuống giường, đi xoa cổ chân cho vợ.
"Giận?" Lục Bỉnh Văn không nhẹ không nặng ấn mắt cá chân cho Hạ Diễm, hắn hỏi.
Hạ Diễm buồn bực nói: "Không giận."
Hiệu lực của thảo dược này rất tốt, Hạ Diễm mới vừa đắp chưa được bao lâu đã cảm thấy không còn đau nữa, lúc Lục Bỉnh Văn xoa còn cho thêm chút linh lực, rất nhanh đã chữa khỏi vết thương cho cậu.
Hạ Diễm không mặc quần ngủ, hai chân trắng nõn gác lên đùi Lục Bỉnh Văn, cổ chân cậu rất nhỏ, như thể dùng sức một chút là sẽ gãy ngay, cả người giống như một tác phẩm nghệ thuật được chạm khắc vô cùng tinh xảo.
Lục Bỉnh Văn buông cổ chân Hạ Diễm ra, trầm giọng nói: "Nhân loại có một câu nói rất nổi tiếng, nói không giận chính là đang giận."
Hạ Diễm nghe vậy thì sửng sốt, không nghĩ tới Lục Bỉnh Văn còn hiểu được cảm xúc của con người như vậy, hơn nữa… hình như hắn đang dỗ dành cậu thì phải.
"Thực sự không có giận mà. Chỉ là, vừa rồi tôi đã nghĩ, kỹ năng hôn của anh hình như tốt hơn trước." Hạ Diễm nghiêng đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, vẫn là vẻ mặt ngây thơ đó, hỏi: "Hôn càng nhiều sẽ càng thuần thục hơn sao?"
Đôi mắt Lục Bỉnh Văn trầm xuống, thầm nghĩ, vợ mình đúng là trời sinh câu người mà.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng đẩy Hạ Diễm ngã xuống giường.
Lục Bỉnh Văn nắm cằm Hạ Diễm, trầm giọng hỏi: "Vừa rồi Bạch Tư Dã đã chạm vào chỗ nào."
Hạ Diễm chớp chớp hàng mi dài, nói: "Chỉ sờ cằm."
Lục Bỉnh Văn lại nhẹ nhàng hôn lên môi Hạ Diễm, từ môi lại hôn xuống cằm, sau đó là xương quai xanh tinh xảo.
Hạ Diễm ngoan ngoãn ngã xuống giường để hắn hôn hơn mười phút, còn tưởng rằng lão quỷ này muốn cùng mình song tu, nhưng vào lúc đó Lục Bỉnh Văn đã lửa lại, không tiếp tục.
Cũng không biết có phải là ảo giác của Hạ Diễm hay không, nhưng hình như Lục Bỉnh Văn đối với người bị bệnh đặc biệt dịu dàng.
Đêm nay, công đức của Hạ Diễm đã tăng thêm một phần lớn, nhưng Lục Bỉnh Văn lại không hề biểu hiện ra h*m m**n thân thể cậu, chỉ hôn cậu và hết lần này đến lần khác quan tâm cậu, còn cẩn thận chú ý để không đè lên cổ chân cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!