Có lẽ vì Lục Bỉnh Văn đang ở bên cạnh cậu, cho nên lúc này Hạ Diễm cũng không sợ lắm.
Ánh trăng từ cửa sổ hành lang chiếu vào, lúc này Hạ Diễm mới phát hiện, trên người những cái xác này có vô số sợi tơ màu đỏ, những sợi tơ đỏ đó nối liền với một cây hòe thật lớn bên ngoài cửa sổ, đối diện với cây hòe là một hồ nước phản chiếu ánh trăng.
Dưới ánh trăng, tựa hồ như Hạ Diễm có thể nhìn thấy trên cây hòe kết thành vô số trái cây mang hình khuôn mặt người dữ tợn, những khuôn mặt người đó nối liền với những sợi "dây", làm cho thi thể giống như con rối bị điều khiển chuyển động.
"Là thụ yêu quấy phá." Lục Bỉnh Văn nói, "Ánh trăng nơi này âm u, đất đai rộng lớn, ngoài cửa sổ có một cây hòe lớn, cây hòe ở đây đã hơn trăm năm, tro cốt không có người thân đến nhận sau khi hỏa táng đều rắc hết xuống gốc cây đại thụ kia, theo thời gian, oán khí, âm khí, yêu khí được ánh trăng nuôi dưỡng dần hội tụ thành một thụ yêu. Thụ yêu bị nhốt trong cây, lại muốn biến thành hình người, vậy nên nó đã điều khiển những thi thể xung quanh hút dương khí của con người."
Lục Bỉnh Văn từ hư không biến ra một thanh đao ngắn, hắn vung tay chặt đứt hết những sợi tơ đỏ cực mảnh nối liền những thi thể ở đây với cây đại thụ, trong phút chốc, những thi thể nhe răng trợn mắt kia đột nhiên bất động, sau đó ngã xuống bịch bịch.
"Thì ra là như thế."
Hạ Diễm nhìn về phía cây đao nhỏ trong tay Lục Bỉnh Văn, Lục Bỉnh Văn giống như biết cậu đang suy nghĩ cái gì, trong nháy mắt, cây đao nhỏ kia biến thành chiếc ô màu đen.
Chiếc ô này là thần khí thượng cổ, cũng là vũ khí của Lục Bỉnh Văn, có thể biến thành nhiều hình dạng khác nhau theo ý hắn.
Hắn cầm ô, bàn tay lạnh như băng nắm chặt tay Hạ Diễm, hai người dịch chuyển tức thời đến bên cạnh cây hòe. Trên cây hòe già này có năm khuôn mặt nữ quỷ kỳ dị, những khuôn mặt người này đang chạy trái chạy phải trốn tránh trên cây, nhìn cảnh tượng này vừa âm trầm vừa quỷ dị, cho dù Hạ Diễm biết có Lục Bỉnh Văn ở bên cạnh, nhưng cậu vẫn bị thụ yêu này dọa sợ.
"Từ xưa đến nay cây hòe là cây dễ sinh ra yêu ma quỷ quái nhất, cây này còn nằm đối diện với hồ nước, càng dễ xảy ra chuyện." Lục Bỉnh Văn ra hiệu cho Hạ Diễm ngẩng đầu lên nhìn, "Cánh đối phó với yêu quái nhanh nhất là dùng thần sứ, thần sứ sẽ ăn yêu quái, nó cũng có thể gia tăng sức mạnh."
Hạ Diễm sửng sốt nhìn về phía Mao Tiểu Quất đang nằm trong túi, Mao Tiểu Quất nắm lấy miệng túi, nhẹ nhàng l**m l**m môi.
Một giây sau, Mao Tiểu Quất nhảy ra khỏi túi, biến thành mèo Maine siêu to khổng lồ, tư thế đó có thể nói là cường tráng hữu lực, nhưng không may lại vừa lúc đụng phải Hắc Miêu Mao Tiểu Hắc cũng nhảy ra, hai con mèo đụng đầu vào nhau, cùng nhau kêu meo meo vô cùng đáng thương.
Mao Tiểu Quất không nói hai lời, nó vô cùng hung dữ gầm gừ với Mao Tiểu Hắc: "Meo…."
Mao Tiểu Hắc là một con mèo lớn toàn thân đen kịt, sau khi nó biến thành mèo lớn, cái chuông trên cổ cũng lớn hơn rất nhiều, lúc này nó đang cúi đầu cụp tai lại nói: "Đừng, đừng có gầm gừ, chúng ta có thể chia sẻ thức ăn cho nhau mà!"
Hạ Diễm vươn tay vỗ vỗ móng vuốt của Mao Tiểu Quất, nói: "Tiểu Quất à, đừng hung dữ."
Mao Tiểu Quất lập tức ngoan ngoãn, còn dùng thân thể mềm như nhung của mình cọ cọ thân lên người Hạ Diễm.
Thụ yêu kia vừa phẫn nộ vừa sợ hãi, nó còn đang giãy dụa trước khi chết, dây leo thật dài từ bốn phương tám hướng vọt về phía Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đang đứng, mặt đất như bị xé toạc vì thụ yêu nổi giận.
Nhưng đây cũng chỉ là giãy dụa cuối cùng trước khi chết mà thôi, Mao Tiểu Quất thừa dịp Mao Tiểu Hắc không chú ý đã phi thân về phía trước, cắn lên khuôn mặt thụ yêu, nuốt chửng vào trong bụng, Mao Tiểu Hắc cũng từ hướng khác tấn công qua, không đến vài giây, thụ yêu đã thét lên chói tai vô cùng thảm thiết, bị hai con mèo ăn sạch, những dây leo bò khắp nơi cũng dừng lại tại chỗ, dưới ánh trăng, trông nó giống như một bức tranh sơn dầu tĩnh lặng hết sức quỷ dị.
Hai con mèo trở về bên chân chủ nhân, Mao Tiểu Hắc tỏ vẻ thân thiện, vươn móng vuốt về phía Tiểu Quất, nhưng câu trả lời của Tiểu Quất vẫn là gầm gừ.
Mao Tiểu Hắc: ……. Nghẹn.
Thụ yêu vừa chết, những hồn ma bị thụ yêu trói buộc đều bay ra ngoài. Lò hỏa thiêu quỷ khí ngút trời, vô số vong linh không cách nào siêu độ cứ bồi hồi ở nhân gian, chúng không ngừng phát ra tiếng kêu gào ai oán…..
Hạ Diễm niệm tâm pháp siêu độ, Mao Tiểu Quất như ngôi sao băng màu vàng bay giữa bầu trời đêm, vừa mở miệng đã nuốt vào hơn hai mươi con lệ quỷ.
Dưới ánh trăng, quanh người Hạ Diễm tỏa ra thánh quang trắng sáng, mèo con phun ra hơn hai mươi chấm trắng nhỏ, Hạ Diễm nhìn theo những đốm trắng bay xa, nhưng lúc này cậu lại nghe được tiếng sáo du dương quỷ dị.
Tiếng sáo lúc gần lúc xa, nhạc khúc dễ nghe nhưng lại rất quỷ dị.
Những đốm trắng kia vốn đang chậm rãi bay lên giờ lại đột nhiên thay đổi phương hướng, bay về phía cái cây.
Hạ Diễm ngẩng đầu nhìn lên, trên ngọn cây hòe có một thanh niên tóc trắng áo trắng đang đứng, không biết người này đã đứng ở đó từ khi nào, người đó đang mỉm cười nhìn Hạ Diễm, hắn ta tựa tiếu phi tiếu nói: "Lục huynh, nghe nói huynh kết hôn, không thể vui vẻ phân cho ta một ít đồ cưới sao?"
Lục Bỉnh Văn nhíu mày, trong nhày mắt, lụa đen đã bay lên trời.
Người thanh niên mặc áo trắng kia tránh né đòn công kích của Lục Bỉnh Văn, chỉ vụng trộm nuốt xuống được năm sáu chấm trắng nhỏ, những linh hồn còn lại đều được Lục Bỉnh Văn bảo vệ.
Thanh niên áo trắng cười tà khí, tóc hắn ta giống như trăm ngàn sợi bạc, cây sáo trong tay cũng biến thành một thanh đao bằng băng bay về phía cổ Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn lắc mình tránh khỏi đòn công kích của hắn ta, một đao đâm xuyên hư ảnh của người đàn ông áo trắng.
Chân thân của người đàn ông áo trắng đã bay đến trước mặt Hạ Diễm, hắn ta nhẹ nhàng nắm lấy cằm cậu, hứng thú đánh giá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!