Lò hỏa táng xảy ra tai nạn này là một nhà tang lễ tương đối lớn ở thành phố B, nơi này có ba khu vực, sảnh tiễn biệt, nhà xác và lò hỏa thiêu, gần đây phần lớn tin đồn ma ám đều đến từ nhà xác, nhà vệ sinh Ông Lương gặp ma cũng ở gần nhà xác.
"Gần đây có nhân viên trực ban đêm nghe thấy trong nhà xác có tiếng động." Ông Lương nói, "Đại khái là nửa đêm, các công nhân nói họ nghe thấy trong nhà xác có tiếng thì thầm… Rất đáng sợ."
Vào lúc nửa đêm, bất kỳ âm thanh nào cũng có thể khiến cho người ta cảnh giác, so với tiếng la hét của một người, thì một đám người thì thầm to nhỏ quả thật còn kinh khủng hơn.
Ông Lương thở dài, nói: "Làm nghề như chúng tôi, trên cơ bản thì bát tự ai cũng rất cứng. Giống như tôi, cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp phải ma, không ngờ lần đầu tiên đụng phải ma lại gặp nguyên một đám, ta nghĩ vấn đề này chắc là rất nghiêm trọng, nhất định phải tìm đại sư đến xử lý một chút."
Gió thu lạnh lẽo lướt qua mái tóc đen mềm mại của Hạ Diễm, cậu khẽ run một chút, an ủi Ông Lương: "Không sao, mọi chuyện đều có thể giải quyết."
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nhéo nhéo lòng bàn tay Hạ Diễm, hỏi: "Có lạnh không?"
Hạ Diễm lắc đầu, nhìn về phía hắn, nói: "Không sao."
Lục Bỉnh Văn nói: "Sau khi lập thu, thời tiết sẽ càng ngày càng lạnh, ăn cơm tối xong rồi đi theo ông ấy xem thế nào."
Ông Lương vẫn còn đang trong trạng thái kinh hoàng hoảng hốt, thất thố nhìn hai thanh niên đẹp trai trước mặt, không hiểu sao lại cảm thấy bầu không khí âm u vừa rồi đã biến thành rạp hát mộng ảo bốc lên bong bóng màu hường phấn.
Ông lộ ra vẻ mặt khó hiểu, không nhịn được hỏi: "Hai cậu là đồng nghiệp hả? Ai là ông chủ?"
"Chúng ta là anh em, tôi là ông chủ." Hạ Diễm cười rộ lên, "Ông Lương, sau bữa tối chúng tôi sẽ theo ngươi đến nhà tang lễ xem một chút, trước tiên ông cứ điền thông tin đặt hàng vào trang web công ty chúng tôi đã, sau đó chờ chúng tôi một lát."
Ông Lương gật gật đầu, hình như không tin tưởng hai vị thiên sư trẻ tuổi này lắm, khí chất của hai người này nói là nhân sĩ trong giới giải trí có vẻ đáng tin hơn, chứ nói là thiên sư thì…… Vậy cũng chỉ có thể ôm tâm lý thử một lần xem sao.
Ông nói: "Thực sự là giải quyết chuyện ma quỷ trước rồi mới tính phí à?"
"Đúng vậy." Hạ Diễm báo giá thị trường bình thường, "Giải quyết một lần là được."
Lập đã sắp tối, vì ông Lương vẫn còn đang chờ ở cửa hàng, Hạ Diễm chỉ đến tiệm thức ăn nhanh gần đó uống một chén cháo bát bảo nóng hổi, Lục Bỉnh Văn ngồi ở vị trí đối diện cùng Hạ Diễm ăn cơm.
Từ sau khi kết hôn với Hạ Diễm, cuộc sống của Lục Bỉnh Văn đã thay đổi rất nhiều. Thời gian hắn hiện hình ở trước mặt nhân loại càng ngày càng dài, số lần cũng càng ngày càng nhiều.
Hắn nhìn nhà hàng đầy người này, cũng không hiểu sao cảm thấy mình lại càng giống nhân loại.
Hạ Diễm tròn mắt nhìn hắn: "Anh ơi, sao anh không ăn?"
Lục Bỉnh Văn nâng ly nước lên: "Không, rất ít khi tôi ăn ở nhà hàng của con người."
Hạ Diễm rũ mắt suy nghĩ trong chốc lát, cậu phát hiện Lục Bỉnh Văn hình như cũng không cần ăn cơm, chuyện có ăn hay không hoàn toàn phụ thuộc vào tâm tình của hắn. Nhưng lúc Lục Bỉnh Văn ở nhà không chỉ nấu cơm, mà còn cùng cậu ăn một ít.
Lục Bỉnh Văn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Hạ Diễm bởi vì ăn cháo nóng, hắn thản nhiên nói: "Hơn nữa, ăn em chắc ngon hơn."
Mặt Hạ Diễm đỏ bừng trong nháy mắt, cậu cũng không rõ Lục Bỉnh Văn đang lấy thân phận lệ quỷ ra hù dọa mình, hay đang tán tỉnh mình nữa, vậy nên c** nh* giọng nói: "Không được ăn tôi."
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng: "Ừm."
Lục Bỉnh Văn cho rằng mình nhịn thật giỏi, nếu phu nhân nhà ai mà có phong tình như Hạ Diễm, vậy chắc chắn một ngày phải ăn ba bữa. Nhưng một tuần hắn cũng chỉ ăn có một hai lần, thế còn chưa gọi là nhẫn nhịn thì gọi là gì?
Hạ Diễm cũng không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, cậu chỉ bội phục lão ma quỷ này có thể nói chuyện không đứng đắn một cách nghiêm túc như vậy.
Đúng lúc này, bạn cùng bàn kiêm bạn tốt của Hạ Diễm thời trung học gửi tin nhắn đến hỏi thăm cậu: Nhóc Hạ, tôi nghe nói có một ngôi sao lớn đang theo đuổi cậu?!
Hạ Diễm trả lời lại bằng một icon ngã xuống đất, sau đó nói: Không thể tính là theo đuổi.
Hạ Diễm: Tôi nghĩ theo đuổi phải là một hành vi liên tục, chắc là anh ta đã từ bỏ rồi. Nhưng mà…… Phòng quan hệ công chúng của đối phương chắc chắn sẽ đè tin tức này xuống, cậu ở thành phố Tân Hải thì làm sao biết được chuyện này?
Trần Đồng: Bà nó, không hổ là con trai tôi, ngay cả đỉnh lưu cũng dũng cảm từ chối.
Trần Đồng: Tôi nghe bạn gái tôi nói, bạn gái tôi nghe Tư Kiến Không nói, Tư Kiến Không chắc là nghe Hàn Tranh nói, hai đứa nó thật sự rất quan tâm đến chuyện của cậu. Nhưng mà, nghe nói Tu La Tràng hôm đó có đại minh tinh và một nam sinh khác nữa, người kia là ai vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!