Lục Bỉnh Văn vừa nghe bốn chữ "Phong Đô đại đế" thì cảm thấy rất hứng thú, hắn đi tới trước mặt lão đạo, nói: "Vậy phiền ngài xem giúp ta một chút, quỷ khí trên người ta là quỷ gì dính vào?"
Lão đạo kia nhíu mày thật sâu, nghiêm túc đánh giá Lục Bỉnh Văn thật lâu, cũng không nói gì.
Lục Bỉnh Văn thấy lão đạo này cố tình làm cho Hạ Diễm sợ hãi, hắn nhếch khóe miệng nói: "Hoặc là, tôi chính là quỷ?"
Đang giữa ban ngày mà lão đạo sĩ bỗng nhiên thấy sống lưng mình thật lạnh.
"Nói bậy cái gì vậy." Lão đạo sĩ nói năng hùng hồn có lý lẽ, "Tôi thấy, trong nhà cậu có một nữ quỷ hấp thụ dương khí, rất hung hiểm, nhất định phải lập tức diệt trừ ngay!"
Hạ Diễm:…… Người đứng trước mặt ông mới là nam quỷ hấp thụ dương khí, loại nam quỷ xấu xa có thể làm cho người ta khóc.
Ánh mắt Lục Bỉnh Văn mang theo ý cười, hắn chậm rãi cầm tấm bùa do Phong Đô đại đế khai quang kia lên đùa nghịch trong tay, còn hỏi lão đạo kia rằng: "Lão tiên sinh, phù này lấy ở đâu ra vậy?"
Lão đạo vuốt vuốt chòm râu bạc, nói: "Đương nhiên là đến âm phủ tìm Phong Đô đại đế xin rồi!"
Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, thả lá bùa xuống, nói: "Lá bùa này của ông bị viết sai chính tả kìa."
Một đám đạo sĩ xung quanh đều đang hóng chuyện xem kịch, sắc mặt lão đạo sĩ lúc xanh lúc đỏ, ông nói: "Bùa chú tổ tiên tôi để lại, làm sao có thể sai chính tả được? Cậu đừng có nói nhảm!"
Hạ Diễm đến nhìn xem, phát hiện thật đúng là có chữ viết sai, Thái Thượng Lão Quân viết thành "Đại Thượng Lão Quân", cảnh tượng bỗng nhiên có chút buồn cười.
Hạ Triều và Cố Liên hai mặt nhìn nhau, cùng bật cười thành tiếng.
Lão đạo kia thấy sự tình bại lộ thì thất thểu mang theo một đống bùa giả rời đi.
Hạ Diễm thở phào nhẹ nhõm, nói: "Thì ra là lừa đảo."
"Con đường này có một nửa đều là giang hồ bịp bợm, chuyên dùng chút thủ đoạn lừa gạt người khác." Lục Bỉnh Văn nhìn về phía trước cách đó không xa, "Ví dụ như nhà kia, có một đạo sĩ đang dùng kiếm gỗ đào xua quỷ cho người ta, vừa rồi trong tay đạo sĩ kia có cầm bột phốt pho, cậu bé kia theo ông ta vào phòng tối, lát nữa bột phốt pho của ông ta sẽ bốc cháy, chắc khi đó ông ta sẽ nói mình trừ ma đuổi quỷ thành công, yêu ma quỷ quái đã chui qua khe cửa chuồn mất rồi."
Lục Bỉnh Văn vừa dứt lời, mấy người phía trước vội vàng chạy ra, bộ dáng như thể thần tiên hiển linh, một người trong đó hô: "Quỷ đã chui qua khe cửa chuồn đi rồi! Chúc mừng đạo trưởng trừ ma diệt quỷ thành công!"
Hạ Diễm kinh ngạc nói: "Cái này anh cũng biết?"
"Trăm ngàn năm qua, phương thức lừa đảo huyền học ở nhân gian cũng không có gì thay đổi." Lục Bỉnh Văn nói, "Ngành công nghiệp này rất dễ lợi dụng."
Cha mẹ cậu bé kia còn tin là thật, vẫn tưởng rằng đã trừ ma đuổi quỷ thành công, lại không biết con ma đá tóc đỏ kia vẫn còn nằm sấp trên vai cậu bé, đầu lưỡi đỏ bừng vươn ra dài cả thước.
Chỉ có cậu bé là vẫn còn buồn bã, sau khi rời khỏi cửa hàng nó vẫn nói với cha mẹ mình là: "Con vẫn cảm thấy không thoải mái."
Lúc cậu bé kia và cha mẹ đi ngang qua chỗ Lục Bỉnh Văn, hắn cười khẽ rồi hỏi cậu bé: "Anh bạn nhỏ, bả vai không đau à?"
Lục Bỉnh Văn liếc mắt nhìn qua, con ma đá tóc đỏ kia liền vội vàng thu đầu lưỡi lại, nhanh chóng từ trên người cậu bé bò xuống, thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên.
Cậu bé xoa xoa bả vai mình, đột nhiên ánh mắt nó sáng lên, vội nói: "Thật thần kỳ, vừa rồi em vẫn còn đau, bây giờ thì hết rồi, cảm ơn anh!"
Vừa rồi nơi hàng chân mày của cậu bé vẫn còn u ám, bây giờ lại đột nhiên giãn ra, ánh mắt nó giống như mặt trời vừa hiện ra khỏi mây mù, vừa nhìn đã biết là tình huống khó khăn đã được giải quyết, như vừa sống lại vậy.
Hạ Triều và Cố Liên đồng thời dùng ánh mắt sùng bái nhìn về phía Lục Bỉnh Văn.
Hạ Triều nói: " Chước Hoa thiên sư thật lợi hại. Hạ Diễm, con tìm cao nhân này ở đâu vậy?"
Hạ Diễm nhẹ giọng nói: "….. Con tình cờ gặp được anh ấy trên diễn đàn Thiên sư."
Hạ Triều rất hài lòng gật gật đầu, Cố Liên lại tò mò hỏi: "Chước Hoa thiên sư, tên thật của cậu cũng là Chước Hoa sao?"
Lục Bỉnh Văn nho nhã lễ độ: "Dạ vâng, dì à, cháu tên là Lục Chước Hoa."
Hạ Diễm cẩn thận quan sát phản ứng của ba mẹ, ngày hôm đó, vì Lục Bỉnh Văn đột nhiên xuất hiện ở nơi đông người, cậu đã nói dối một câu về Lục Bỉnh Văn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!