Đây là lần đầu tiên Hạ Diễm nhìn thấy Lục Bỉnh Văn xuất hiện trước mặt một đám người ở nơi công cộng, cậu hoàn toàn không nghĩ tới ông chồng luôn xuất quỷ nhập thần của mình lại bước vào nhà hàng này, bước vào cuộc sống hàng ngày của cậu.
Lục Bỉnh Văn ngồi ở chỗ đó, dường như thật sự là một người anh lớn hơn Hạ Diễm vài tuổi, nhìn qua không có gì khác với nhân loại bình thường.
Tất cả mọi người trong nhà hàng này hoàn toàn không ý thức được có quỷ tiến vào, bọn họ chỉ nhìn thấy mấy anh đẹp trai tập trung lại một chỗ, có mấy người nhìn thẳng vào bọn họ, hơn nữa Hạ Thần cũng ở đây, một bàn trai đẹp khiến cho mọi người không biết phải chú ý đến người nào trước.
Trong cảnh tượng hỗn loạn này, có một nữ sinh muốn quay video, nhưng lại bị người đại diện của Hạ Thần ngăn lại.
Hạ Triều ngồi ở trong góc nhìn tình huống chỗ bàn Hạ Diễm, tò mò nói: "….. Người tặng hoa là diễn viên chính của bộ phim mà chúng ta tài trợ, phải không? Còn người kia là ai?"
Cố Liên mặc váy dài nhẹ giọng nói: "Có lẽ cũng là một minh tinh? Nếu Hạ Diễm có thể được nam quỷ coi trọng, những người này coi trọng nó cũng không có gì ngạc nhiên."
Hạ Triều nói: "Con trai em bây giờ cũng có thể xem là người trẻ đã kết hôn, cũng không biết nam quỷ kia nhìn thấy cảnh tượng này có ghen hay không."
Cố Liên nhớ tới chuyện minh hôn cũng có chút ưu sầu, trong lòng bà coi Lục Bỉnh Văn là ân nhân của Hạ Diễm, nhưng cũng lo lắng Lục Bỉnh Văn đối xử với Hạ Diễm không tốt.
Bà thở dài, nói: "Diễm Diễm nói Lục tiên sinh thỉnh thoảng cũng đến căn hộ thăm nó, còn nấu cơm cho nó ăn."
Hạ Triều trầm mặc vài giây, nói: "…. Ma cũng có thể nấu ăn à? Thật sự không phải là thủ thuật che mắt của ma quỷ đó chứ?"
Lúc này là giữa trưa, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào, đây là thời điểm dương khí mạnh nhất trong ngày, yêu ma quỷ quái bình thường không dám tùy tiện hiện thân vào giữa buổi trưa.
Chẳng qua, đối với lão quỷ ngàn năm sắp thành thần như Lục Bỉnh Văn mà nói, trên đời này hầu như không có bất cứ thứ gì có thể khiến hắn sợ hãi cả.
Theo sự xuất hiện của hắn, bầu không khí đột nhiên trở nên vi diệu.
Tiểu Kiều không hiểu sao cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình bỗng thấp hơn mấy độ, có lẽ là do điều hòa của nhà hàng này mở hơi thấp, khiến cậu ta nổi cả da gà.
Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn nhìn nhau vài giây, cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, cậu nhẹ giọng nói: "…. Anh à, sao anh lại đến đây?"
Lục Bỉnh Văn trầm giọng, nói: "Tôi đi ngang qua, lại đây gặp em một chút."
Tiểu Kiều thấy vẻ mặt mê mang của Hạ Thần, cậu ta liền tốt bụng giới thiệu: "Hạ tiên sinh, vị này là anh họ của Diễm Diễm, Lục tiên sinh."
Hạ Thần bừng tỉnh đại ngộ, vô cùng thân thiện, nói: "Lục tiên sinh, anh ăn cơm chưa? Anh đến vừa đúng lúc, chúng ta cùng nhau ăn trưa, bữa ăn này tôi mời!"
Lục Bỉnh Văn nhướng mày: "Hôm nay cậu đến để thổ lộ với Diễm Diễm?"
"Là như vậy, Diễm Diễm và tôi có duyên gặp nhau, cũng có thể xem là ân nhân cứu mạng của tôi. Tôi đã yêu cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên, kìm lòng không được nên hôm nay đã đến thổ lộ với cậu ấy."
Hạ Thần rót cho Lục Bỉnh Văn một tách trà, tiếp tục nói: "Thật ra tôi là người rất biết chăm sóc người khác, nếu Diễm Diễm ở cùng một chỗ với tôi, cho dù công việc của tôi có bận rộn đến đâu cũng sẽ cố gắng dành thời gian ở bên cạnh Diễm Diễm. Hơn nữa tôi cũng sẽ cố gắng làm việc, Diễm Diễm muốn gì tôi cũng có thể mua cho cậu ấy, muốn đi đâu chơi tôi cũng có thể dẫn cậu ấy đi."
Lời này của anh ta nhìn thì như đang nói với Lục Bỉnh Văn, nhưng kỳ thật cũng là đang biểu lộ quyết tâm của mình dành cho Hạ Diễm.
Hạ Thần lớn hơn Hạ Diễm khoảng hai tuổi, anh ta cho rằng thiếu niên mười mấy tuổi sẽ vì những điều mình nói vừa rồi mà động tâm, lại không biết ở chỗ Hạ Diễm, tiền tài là thứ xếp cuối cùng trong tiêu chuẩn chọn vợ.
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, nói: "Cám ơn Hạ tiên sinh có ý tốt, nhưng Diễm Diễm bình thường có cổ phiếu chia cổ tức, cậu ấy muốn cái gì cũng có thể tự mình mua."
Bàn tay Hạ Thần cầm ly nước dừng lại một chút, nụ cười cũng đông cứng trên môi: "Hả?"
Tiểu Kiều há hốc miệng, cậu ta kinh ngạc nhìn về phía Hạ Diễm, lại phát hiện lỗ tai Hạ Diễm đã đỏ bừng, nói cách khác… Chuyện cổ phiếu chia cổ tức này có thể là sự thật?! Rồi còn ân nhân cứu mạng nữa, lại là chuyện gì đây?
Nội tâm Hạ Thần đột nhiên bị khơi dậy khát vọng thắng thua mãnh liệt, anh ta nói: "…… Anh họ, tình cảm tôi dành cho Diễm Diễm là thật lòng, tôi cũng không giống những người trong giới, khi tôi yêu đương sẽ công khai, cũng sẽ không ngoại tình, còn có thể cho Diễm Diễm một bến đỗ ấm áp, tôi sẽ tận lực đối xử với cậu ấy thật tốt."
Lục Bỉnh Văn chậm rãi rót cho Hạ Diễm một chén trà nóng, thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không cho Hạ Thần, hắn thản nhiên nói: "Cậu nói những thứ này, không phải đều là điều nên làm khi người bình thường yêu đương sao?"
Không khí giương cung bạt kiếm, ánh mắt hai bên như muốn chém giết lẫn nhau.
Tốc độ nói chuyện của Hạ Thần cũng nhanh hơn vài phần: "Anh họ, người tôi nói chuyện yêu đương là Diễm Diễm, sao anh lại cho rằng không quan trọng, quan trọng là Diễm Diễm nghĩ như thế nào, anh nói có đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!