Chương 22: Thổ lộ + 1…..

Hạ Diễm kinh hồn chưa kịp định thần gật gật đầu, vội vàng báo cáo môn linh này với Lục Bỉnh Văn, cậu nói: "Anh à, cánh cửa này vừa mới xuất hiện đã mọc chân chạy khắp nơi!"

"Môn linh rất khó bị triệu hoán." Lục Bỉnh Văn nói, "Đại khái chắc cũng mấy ngàn năm rồi không được triệu hoán, cho nên mới có chút kinh hoảng thất thố như vậy."

Hạ Diễm gật gật đầu, lại có chút mê mang nói: "Nhưng vừa rồi tôi không mở cánh cửa này được, là anh mở cửa, tôi mới có thể nhìn thấy đồ bên trong… Anh à, anh đang ở đâu vậy?"

Lục Bỉnh Văn nói: "Đây là tàng bảo các của Minh phủ."

"A." Hạ Diễm vội vàng nói, "Xin lỗi, tôi không cố ý quấy rầy công việc của anh."

"Không sao, vị trí cửa phải xem ý nghĩ của Môn Linh. Nhưng em có thể ước nguyện với nó, và nó sẽ đáp ứng theo mong muốn của em. em vừa nghĩ gì?"

Hạ Diễm giật mình: "Tôi vừa mới nghĩ, anh đi đâu rồi."

Ánh sáng ở trong Tàng Bảo các lờ mờ, bảo vật rực rỡ muôn màu, có một vài thứ còn tản ra ánh sáng nhàn nhạt.

Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm nhìn nhau vài giây, trái tim lạnh như băng kia đột nhiên xuất hiện thứ cảm xúc nói không nên lời.

Hắn nói, "Tôi tạm thời có công việc phải làm."

Hạ Diễm gật gật đầu, lại hỏi: "Tôi có thể vào xem một chút không?"

"Xuyên qua cánh cửa là phải vượt qua hai giới, bắt buộc phải có chìa khóa. Chờ khi linh lực của em mạnh hơn, sẽ triệu hoán được chìa khóa, tự do đi lại." Lục Bỉnh Văn nói, "Nhưng bây giờ tôi có thể mang em vào."

Khoảnh khắc Lục Bỉnh Văn bước vào nhân gian, hắn cầm theo một chiếc ô màu đen, thay áo sơ mi quần tây, mái tóc dài phiêu dật cũng biến thành tóc ngắn.

Hạ Diễm vẫn mặc áo ngủ gấu nhỏ màu lam nhạt, Lục Bỉnh Văn cầm ô nắm tay cậu đi vào căn phòng bí mật, cậu tò mò đánh giá bảo vật để khắp nơi trong phòng.

Lục Bỉnh Văn nói: "Pháp khí ở đây có ý thức của riêng mình, nếu thấy có pháp khí nào thích, em cứ thử xem có thể lấy được hay không. Là nhân loại, nếu có thể cầm được nó thì đúng là có duyên, tôi sẽ tặng nó cho em."

Hạ Diễm ngoan ngoãn ngước mắt lên, nói: "Anh ơi, những thứ ở đây có thể tùy tiện tặng người khác sao?"

Lục Bỉnh Văn khẽ nhếch khóe miệng, trầm giọng nói: "Không có việc gì, toàn là sắt vụn rách nát thôi mà, em cầm chơi là được."

Hạ Diễm đăm chiêu gật gật đầu, lại ngẩng đầu lên nhìn về phía cây cung tiễn xinh đẹp nhất trong Tàng Bảo các, thân cây cung được làm bằng xương Phượng Hoàng, bề ngoài phủ một lớp sơn màu bạc, vô cùng tinh mỹ.

Hạ Diễm giẫm lên ghế với lấy cây cung kia, cậu với tay lên cao để lộ ra vòng eo xinh đẹp, giống hệt như một con mèo xinh đẹp cẩn thận.

Lục Bỉnh Văn ở một bên trầm mặc không nói gì nhìn cậu với tay lên cao, lại lặng lẽ dùng linh lực đi đỡ ghế cho Hạ Diễm.

Hạ Diễm chạm vào cây cung, cậu còn tưởng là nó nặng lắm, nhưng khi cầm cây cung trông giống như làm bằng bạc này lên cũng không nặng lắm, bị cậu lấy xuống rất dễ dàng.

Cậu cầm cây cung cười với Lục Bỉnh Văn, nói: "Thật sự tặng cho tôi à?"

Lục Bỉnh Văn ngược lại có chút kinh ngạc, hắn nghĩ thầm, vợ mình đúng là thiên phú dị bẩm, bao nhiêu đại thiên sư cũng không cầm nổi cây cung, vậy mà Hạ Diễm lại có thể cầm lên dễ dàng như vậy?

Hắn ôm cánh tay, gật đầu nói: "Tôi đã nói tặng cho em thì sẽ tặng cho em. Dẫn Hồn Cung này là pháp khí thiên sư lợi hại nhất ngàn năm trước, cho dù là lệ quỷ oán khí ngút trời giương nanh múa vuốt đáng sợ cỡ nào đi nữa, chỉ cần bắn trúng là có thể được siêu độ. Chẳng qua, mũi tên dẫn hồn cung bắn là mũi tên ảo do linh lực của thiên sư tạo thành, chỉ có mỗi pháp khí mà không có mũi tên ảo thì cũng không có tác dụng gì, vẫn cần nhiều linh lực hơn nữa."

"Tôi biết rồi." Hạ Diễm ôm cây cung vô cùng quý giá vào lòng, "Anh à! Cám ơn anh!"

Tiểu Hắc Miêu ở một bên nhìn đến ngây người, dẫn hồn cung này là một trong tam đại pháp khí lợi hại nhất Tàng Bảo Các, thế mà Vương phi cứ như vậy cầm lên, mà cầm lên được thì cũng thôi đi, Minh Vương bệ hạ cứ như vậy tặng cho người ta luôn?

Ở bên này, Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm lần nữa, mang Hạ Diễm ôm cây cung và hơn mười bình nước ép hoa bỉ ngạn đưa về nhân gian.

Trên nhân gian đã là buổi chiều, mặt trời chiếu sáng rực rỡ, thời tiết hôm nay không tồi.

Phòng thờ khói hương nghi ngút, trong căn hộ cũng có mùi hương nhàn nhạt.

Hạ Diễm ôm đầy chiến lợi phẩm về nhà, tâm tình vô cùng tốt, lại lo lắng những bảo vật này sẽ bị trộm mất, cuối cùng đem nước ép hoa Bỉ ngạn và cung tiễn giấu ở trong tủ thờ Lục Bỉnh Văn ở phòng thờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!