Chương 21: Mở Cửa Thấy Hỉ…..

Hạ Diễm dần dần quen với nụ hôn lạnh băng của chồng, cũng quen với việc ôm lấy thân thể lạnh lẽo của chồng.

Cậu trộm dựa vào ngực Lục Bỉnh Văn, nhắm mắt lại nghe nhịp tim Lục Bỉnh Văn đập.

Nhưng quỷ không có nhịp tim, nơi đó yên tĩnh đến lạ thường.

Hạ Diễm kéo tay Lục Bỉnh Văn đặt lên ngực mình, để Lục Bỉnh Văn cảm nhận được trái tim cậu đang đập "Thình thịch", cậu nhẹ giọng nói: "Anh à, mỗi lần làm chuyện đó với anh, tim tôi đập thật nhanh."

Bàn tay Lục Bỉnh Văn ph* l*n ng*c Hạ Diễm, hỏi: "Vì sao?"

Hàng mi dài cong vút của Hạ Diễm đảo qua ngực Lục Bỉnh Văn, xúc cảm mềm mại khi chạm phải khiến Lục Bỉnh Văn có chút ngứa ngáy.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn Lục Bỉnh Văn, giọng nói giống như đang tủi thân, lại giống như đang làm nũng.

"Làm loại chuyện này… Tất nhiên là sẽ căng thẳng rồi."

Lục Bỉnh Văn cảm thấy cậu thật đáng yêu, lại nắm lấy cằm Hạ Diễm hôn xuống, kỹ thuật hôn của Hạ Diễm còn rất ngây ngô, cậu không biết cách thở lúc hôn, thậm chí có khi còn không thể hô hấp được.

Lúc cậu sắp hít thở không thông, Lục Bỉnh Văn lại làm cho cậu thoải mái vô cùng. Hạ Diễm rất ít khi phát ra âm thanh, nhưng lúc này đã nhịn không được.

Giờ phút này, ánh mắt Hạ Diễm giống như mặt nước gợn sóng, như thể một giây sau, nước mắt kìm nén thật lâu sẽ tuôn ra vậy.

Nhưng đôi mắt ngập nước kia chỉ lăn tăn gợn sóng, càng khiến mắt cậu thêm xinh đẹp, càng khiến hắn thêm yêu thương.

Ngón tay Lục Bỉnh Văn xẹt qua môi Hạ Diễm, trong mắt lại mang theo dục niệm, anh hôn lên khóe môi cậu, nói: "Lần này không khóc, có tiến bộ."

Hạ Diễm cảm giác có gì đó không đúng, cậu xoay người muốn bò đi, nhưng eo nhỏ mềm mại của cậu đã bị lão yêu quái cường đại ôm lại, từ chân giường kéo trở về.

"Anh mà làm nữa là tôi ngất luôn đó!"

Hạ Diễm nắm lấy bàn tay Lục Bỉnh Văn, Lục Bỉnh Văn ôm lấy Hạ Diễm từ sau lưng, hắn hôn lên bờ vai bóng loáng trắng nõn của Hạ Diễm, nhẹ giọng nói: "Tôi chỉ muốn ôm em ngủ."

Sau đó lại nhẹ nhàng cầm cổ tay Hạ Diễm, nói: "Diễm Diễm, em đeo trang sức rất đẹp. "

Hạ Diễm mơ mơ màng màng nằm nghiêng nhìn hạt châu, lúc này mới sững sờ phát hiện hạt châu này rất thần kỳ, bình thường bên trong khắc hai chữ Bỉnh Văn, nhưng khi Lục Bỉnh Văn chạm qua thì lại nổi lên ánh sáng màu xanh trong suốt, trên hạt châu có hai chữ Chước Hoa màu xanh thẳm.

"Có hai chữ Chước Hoa, đó cũng là tên của anh sao?"

Lục Bỉnh Văn đáp một tiếng, nói: "Tên tôi là Bỉnh Văn, tên tự là Chước Hoa. Ngọc châu này là thần khí thượng cổ, có thể giúp tôi cảm nhận được sự an nguy của em."

Hạ Diễm đáp một tiếng, không nghĩ tới có lão quỷ lại mang vật phẩm quý giá như vậy dùng làm sính lễ cưới vợ.

Cậu tìm một vị trí thoải mái trong lòng Lục Bỉnh Văn, không để ý đến bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn đang sờ bụng mình, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi, hai má cậu vẫn còn hơi ửng hồng.

Hạ Diễm cũng không biết, quỷ không cần ngủ.

Vậy cho nên mỗi lần Lục Bỉnh Văn ngủ chung với cậu đều chỉ ôm cậu, cảm thụ hơi thở ấm áp của cậu, cảm thụ nhịp tim mạnh mẽ của cậu, cảm thụ bộ dáng mơ mơ màng màng đáng yêu của cậu khi chìm vào giấc ngủ.

Lần đầu tiên Lục Bỉnh Văn có bạn đời, mỗi ngày ở cùng Hạ Diễm đều là cảm thụ lạ kỳ đối với hắn.

Hôm nay Minh phủ mở cuộc họp báo cáo công việc, quỷ vương ngũ phương sẽ trở về Minh giới, Lục Bỉnh Văn ở bên cạnh Hạ Diễm cũng chậm rãi biến mất, hắn cầm ô đen xuất hiện ở Minh Vương đại điện.

Hạ thu chính là thời điểm giao mùa, Thần bốn mùa đang vội vàng đi làm việc bốn tháng mới lên một lần, trước khi ông đi còn đưa rượu ngon thiên giới mới ủ cho Lục Bỉnh Văn, nói: "Lục huynh à, tôi phải xuống nhân gian công tác rồi, hu hu hu….. "

Lục Bỉnh Văn nói: "Đi công tác chỉ nửa tháng thôi mà, cũng không đến mức thương tâm như vậy."

Thần bốn mùa đưa cho Lục Bỉnh Văn một tờ báo đăng những tin tức bát quái trong tam giới, chỉ vào một tiêu đề lớn [Minh Vương đại hôn xong cứ bồi hồi ở nhân gian vui vẻ quên trời đất?! Là do nhân gian quá đẹp hay cô dâu quá đẹp!] Cười cười nhìn Lục Bỉnh Văn.

"Lục huynh, kỳ thật tôi cảm thấy nhân gian quả thật rất đẹp, lần nào tôi đến đó cũng mua rất nhiều trà sữa, tôi thích nhất là trà sữa trân châu lạnh, tôi phải uống nửa tháng cho đã thèm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!