Giống như giấc mơ âm u quỷ dị đêm qua, một bức thư màu đỏ đen yên lặng nằm ở cửa phòng ngủ Hạ Diễm.
Hạ Diễm nhặt thư mời lên, nhìn lạc khoản là ba chữ "Lục Bỉnh Văn", ngón tay cậu không ngừng run rẩy.
Cậu thực sự đụng phải quỷ rồi.
Hơn nữa quỷ còn muốn kết hôn với cậu, cường đại không thể tưởng tượng được.
Trong đầu hỗn loạn nhưng vẫn không tự chủ được nhớ đến đôi mắt hôm qua cậu nhìn thấy, ánh mắt đối phương dường như đã sớm nhìn thấu hết thảy, ở trước mặt một con quỷ cường đại như vậy, Hạ Diễm không có cách nào giãy dụa được.
"Cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa khiến Hạ Diễm lấy lại tinh thần, cậu mở cửa, mẹ lo lắng nhìn cậu.
Giọng nói của mẹ có chút run rẩy, trong tay bà còn nắm chặt một phong thư giống hệt cái trong tay Hạ Diễm.
Bà nói: "Tiểu Diễm, buổi sáng mẹ ở cửa phòng ngủ thì nhặt được một bức thư, hình như là gởi cho con. Mẹ và ba con đã xem camera, đêm qua…. Đêm qua trong nhà không có ai vào, con không có chỗ nào khó chịu chứ?"
Thấy Hạ Diễm lắc đầu, mẹ Hạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa yên tâm được một chút thì lại kinh hãi khi nhìn về phía cái cổ trống không của Hạ Diễm.
"……Tiểu Diễm, bùa hộ mệnh của con đâu?" Cố Liên sợ hãi thất sắc, "Con để ở đâu rồi?"
Hạ Diễm thấy đã không giấu được nữa nên đã nói: "Mẹ, sáng nay con thức dậy thì Huyết Ngọc đã vỡ vụn hoàn toàn. "
Ở trong mắt Cố Liên, con trai có thể bình an sống đến hôm nay là nhờ có bùa hộ thân này, bây giờ bùa hộ thân đã vỡ vụn, vậy con trai bà cũng lành ít dữ nhiều.
Bà gần như muốn ngất đi, Hạ Diễm đỡ lấy bà, lại an ủi: "Không có việc gì đâu mẹ, tháng sau là con sẽ mười chín tuổi, có lẽ… Sau sinh nhật, con không còn cần bùa hộ mệnh này nữa. "
Vậy làm sao được chứ!
Cố Liên có chút suy sụp, Hạ Triều từ dưới lầu vội vàng chạy lên, ông trấn an vỗ vỗ lưng vợ mình, sau đó nói với Hạ Diễm: "Tiểu Diễm, hôm nay con không được đi đâu, Lưu đạo sĩ sẽ lập tức tới ngay. "
Hôm nay thành phố Tân Hải có sương mù dày đặc, bùa chú lộn xộn dán trên cửa lớn Hạ gia rơi xuống đất, trộn lẫn cùng với đám lá cây vàng vàng xanh xanh chất đống trước cửa.
Lưu đạo sĩ nhặt lên một lá bùa bị xé nát, ngón tay vừa đặt lên đã lộ ra vẻ sợ hãi.
"Hạ tiên sinh, đây là lệ quỷ cực hung. Đạo hạnh của tôi không đủ, ngài vui lòng tìm cao nhân khác!"
Vừa dứt lời, hắn ta không để ý đến việc Hạ Triều cố gắng giữ mình lại, vội vàng cất bước rời đi.
Một tuần sau đó, ngày nào Hạ gia cũng có các thiên sư từ khắp vùng miền trên đất nước ra vào.
Trong sân được các vị thiên sư đó bố trí các loại trận pháp trừ quỷ, trong nhà cũng treo đầy các vật tránh tà.
Cả ngày Hạ Diễm chỉ có thể tựa đầu vào cửa sổ tầng hai nhìn các thiên sư làm việc, cậu yên lặng nhìn tiền giấy màu vàng bay đầy trời, giống như cậu đang thưởng thức một tiết mục rực rỡ màu sắc mà quỷ dị nào đó vậy.
Hai phong thư kia vẫn nằm yên lặng trên bàn học của cậu, phong thủ còn dán một phù chú dùng máu người viết ra.
Một tuần sau, ba Hạ bỏ ra số tiền lớn mời một vị cao tăng đạo hạnh cực cao đến.
Vị cao tăng kia đã gần bảy mươi tuổi, da ông khô quắt, tăng bào lỏng lẻo treo trên người, như thể một cơn gió thôi cũng có thể thổi cho ông và đạo bào bay đi thật xa vậy.
Ông đưa cho Hạ Diễm một chuỗi Phật Châu mang theo mùi đàn hương, bảo cậu tạm thời dùng Phật Châu này để hộ thân.
Cha mẹ Hạ Diễm truy hỏi: "Đại sư, vậy thư mời của lệ quỷ này thì phải làm sao bây giờ? "
"Nếu không muốn kết thân," Vị cao tăng nhìn về phía Hạ Diễm, "Vậy thì đốt đi."
Hạ Diễm tỉnh tỉnh mê mê, nâng tay ném hai phong thư kia vào chậu than.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!