Người đại diện của Hạ Thần là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, nghe Hạ Thần nói đến đây, cô cũng nói: "Lúc ấy, tôi vừa vặn nhìn thấy một màn máy tính tự động gõ chữ kia, tôi còn cho rằng có người đang đùa giỡn, dù sao bây giờ danh tiếng của Hạ Thần cũng rất lớn, trong nhóm anti cậu ta có người làm hacker cũng không có gì ngạc nhiên. Công ty chúng tôi có các lập trình viên chuyên về những điều này, nhưng các lập trình viên lại nói đó không phải là do hacker xâm nhập."
Hạ Thần liên tục thở dài, giống như là nghĩ tới hình ảnh cực kỳ đáng sợ, anh ta trầm mặc thật lâu mới tiếp tục nói chuyện.
"Sáng hôm sau, tôi loáng thoáng nghe thấy có người gọi tên mình, tôi mở mắt ra thì thấy có một bóng người chợt lóe lên ở đầu giường, ngay sau đó, điện thoại di động của tôi lại vang lên, người ở đầu dây bên kia không nói một lời, chỉ là không ngừng phát ra thanh âm như… tiếng gió lọt qua ống bễ vậy."
"Hôm đó chị Candy đã lập tức đi mời đạo sĩ đến trừ tà, nhưng không những không bắt được mà còn làm chậm trễ việc quay phim."
Hạ Diễm hỏi: "Ở trường quay đã xảy ra chuyện gì?"
"Đúng vậy, phim của chúng tôi đã quay đến cảnh nam chính đụng phải ma trong phòng tắm ở nhà, đạo diễn đã sắp xếp một nam diễn viên đến giả làm ma. Sau khi bắt đầu quay, tôi diễn rất nhập tâm, các nhân viên cũng rất tận tâm, cho đến khi tôi bị một người đàn ông tóc xoăn mặc áo trắng bóp cổ, lúc đó tôi chỉ nghĩ đó là một cảnh quay bình thường."
"Nhưng ngay trước máy quay, con ma kia đã bóp cổ tôi hơn hơn nửa phút, tôi gần như không thở được, tưởng chừng như sắp chết tới nơi, nhưng mọi người còn cho rằng đó chỉ là diễn xuất, hoàn toàn không ai phát hiện ra điều bất thường."
"Tôi tuyệt vọng đến mức không ngừng đạp chân cố gắng cầu cứu, nhưng mãi cho đến khi đạo diễn hô cắt rồi mà con ma kia vẫn không chịu buông tay. Anh ta còn cười thật to, tiếng cười kia khiến cho người ta sởn cả tóc gáy, toàn bộ đoàn làm phim lúc này mới phát hiện ra có gì đó không đúng, có một nhân viên biết đạo pháp đã rắc một nắm muối vào người tôi, lúc đó tôi mới thoát được một kiếp, có thể thở được rồi, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy, thứ kia vẫn còn đang đi theo bên cạnh tôi."
Hạ Thần ngước cổ lên cho Hạ Diễm nhìn vết ngón tay trên cổ mình, dấu năm ngón tay vẫn còn in rất rõ ràng trên cổ, có thể thấy được vết bầm bị ứ máu, thậm chí còn chuyển sang màu tím tái, vừa nhìn đã biết cực kỳ đau.
Xem ra lại là một con lệ quỷ oán khí cực kỳ nặng.
"Đã xảy ra chuyện như vậy rồi, đương nhiên bộ phim không thể tiếp tục quay được nữa. Đã ba đêm liền tôi không ngủ được, ngày hôm qua lại mời mấy vị thiên sư đến làm phép, nhưng những thiên sư kia vừa đến phòng khách sạn tôi ở đã bị một cỗ lực lượng không rõ đẩy ngã xuống đất, thậm chí còn nôn ra cả ngụm máu, bọn họ nói hồn ma kia là quỷ sát."
Hạ Thần nhíu chặt mày, nói: "Đêm nay chính là ngày lệ quỷ đến đòi mạng như trong tài liệu đã viết, tôi bắt đầu tự hỏi, có khi nào mình thật sự phải chết ở đây hay không, rõ ràng là lệ quỷ kia muốn đẩy tôi vào chỗ chết, nhưng nói thật, tôi cũng chưa từng hại ai, thật sự đó, Hạ tiên sinh, tôi chưa từng hại ai cả."
Từ nhỏ Hạ Diễm đã biết được cảm giác bất lực khi đụng phải ma quỷ là như thế nào, cũng hiểu được tâm tình hiện tại của Hạ Thần tuyệt vọng đến ra sao.
Cậu trấn an: "Không sao đâu, vấn đề sẽ được giải quyết thôi. Tối nay tôi và đồng nghiệp của mình sẽ đến phòng anh xem thử, có thể cho tôi xem laptop của anh được không?"
Hạ Thần gật đầu, nói: "Có thể, hiện tại laptop của tôi còn đặt ở trong phòng khách sạn, tôi thật sự không dám động vào nó nữa, lát nữa người đại diện của tôi sẽ dẫn cậu đi xem."
Mấy ngày nay chị Candy cũng không ngủ được, dù sao nghệ sĩ nổi tiếng nhà mình gặp phải chuyện như vậy, quả thực còn khó giải quyết hơn so với antifan, mắt cô có quầng thâm vô cùng đậm.
"Hạ tiên sinh, tôi thấy cậu tuổi vẫn còn nhỏ, cậu thật sự là một thiên sư sao?" Chị Candy nghi hoặc nói, "Bởi vì người quen đã giới thiệu cậu cho tôi, vậy nên tôi rất tin tưởng, chỉ cần cậu có thể giúp chúng tôi giải quyết vấn đề, thù lao cũng dễ nói, cậu có muốn thêm tiền cũng hoàn toàn không thành vấn đề."
Hạ Diễm kiên định gật gật đầu, thầm nghĩ quỷ sát hung dữ đến đâu cũng không đáng nhắc tới trước mặt ông chồng ma quỷ kia của mình, anh ấy còn là quan chức cao cấp ở Minh giới đó.
Chị Candy nhìn kỹ Hạ Diễm một chút, lại lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho Hạ Diễm, nói: "Năm nay chắc cậu chưa đến hai mươi tuổi đúng không? Nếu cậu muốn gia nhập làng giải trí thì có thể đến tìm tôi, điều kiện của cậu cũng không tệ."
Hạ Diễm không ngờ chị Candy vừa mới trải qua chuyện như vậy mà còn có thể chuyên nghiệp như thế này.
Sau khi nhận danh thiếp, cậu mỉm cười thẳng thắn từ chối, nói mình không có ý định vào giới giải trí.
Chị Candy có chút tiếc nuối, nói: "Không sao đâu, sau này cậu muốn thay đổi công việc cũng có thể liên hệ với tôi."
Hạ Thần ở một bên không nói gì, chỉ lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, anh ta muốn hút thuốc, nhưng châm lửa mấy lần đều bị gió thổi tắt.
Ngón tay anh ta có chút run rẩy, hỏi Hạ Diễm: "Thiên sư các cậu đều có mắt âm dương phải không, bên cạnh tôi có gì không?"
Hạ Diễm liếc mắt nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, vừa rồi lão quỷ này đã thổi tắt bật lửa của Hạ Thần ba lần, bây giờ vẻ mặt còn đang khó chịu.
Cậu mỉm cười rồi nói, "Không có gì, chỉ có gió thôi, đừng suy nghĩ nhiều."
Mười lăm phút sau Hạ Diễm đã chạy tới khách sạn Hoa Luân, toàn bộ diễn viên và nhân viên đoàn làm phim "Tiểu thuyết gia kinh dị", thậm chí ngay cả đạo diễn cũng ở trong khách sạn năm sao này.
Nhưng cũng không có nhiều người biết, khách sạn Hoa Luân trải rộng khắp cả nước cũng là một trong những sản nghiệp đứng dưới tên Hạ gia.
Hạ Diễm rất quen thuộc với cách trang trí ở đại sảnh, cậu nhẹ nhàng quẹt thẻ vào cửa, rèm cửa phòng sạch sẽ gọn gàng bay bay theo gió.
Ngay khi Hạ Diễm bước vào căn phòng này, Lục Bỉnh Văn đã cầm ô đen xuất hiện bên cạnh cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!