Sáng sớm hôm sau, Hạ Diễm bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, đó là điện thoại của Lưu đạo trưởng.
Hạ Diễm bắt máy, mặc dù không mở loa ngoài, nhưng giọng nói kích động của Lưu đạo trưởng lại phóng đại trong phòng.
"Hạ công tử, lương cơ bản một triệu một tháng, hai bên công quỹ nộp 24% là thật chứ? Ôi mẹ ơi, chưa từng có ai trả tiền cho lão đạo nhiều như vậy." Lưu đạo trưởng nói, "Tiểu thiếu gia, không phải là cậu đùa tôi đó chứ?"
"Tôi nghiêm túc mà."
Đầu óc Hạ Diễm chậm rãi hoạt động trở lại, cậu ngồi dậy, thấy Lục Bỉnh Văn vẫn đang nằm bên cạnh mình nhắm mắt, cậu hạ thấp giọng xuống, nói: "Chờ tôi một chút."
Cậu phát hiện mình cái gì cũng không mặc, áo ngủ cũng không biết ở chỗ nào, vội vàng khoác cái áo sơ mi treo trên ghế rồi đi đến phòng khách.
"Ừm, đãi ngộ đó tôi có thể cho ông, chỉ cần ông đồng ý gia nhập công ty chúng tôi là được, khách hàng cũ tìm tới ông cứ nhận đơn, chỉ cần ông tuân theo thủ tục đặt hàng của công ty, tôi sẽ không rút lại. Nếu khách hàng mới đặt hàng, công ty chúng tôi chỉ nhận được 30% thù lao. Nếu đồ đệ của ông cũng đến, ta cũng sẽ cho bọn họ đãi ngộ mà bọn họ muốn, ông cảm thấy thế nào?"
Những cái khác không nói, nhưng tính quẻ thì Lưu đạo trưởng đoán rất chuẩn.
Từ nhỏ đến lớn Hạ Diễm đã tìm ông tính qua vài lần, lần nào cũng vô cùng chuẩn xác. Còn về phương diện bắt quỷ, tuy rằng thể lực của thiên sư lớn tuổi không tốt bằng thiên sư trẻ tuổi, nhưng lại có kinh nghiệm phong phú, hơn nữa bình thường Lưu lão đạo cũng sẽ gọi đồ đệ của mình đến hỗ trợ.
Hạ Diễm nghe nói, đồ đệ của Lưu lão đạo có người chuyên về phong thủy, có người chuyên về bắt quỷ, có người chuyên về bắt giữ linh hồn, tóm lại là, nếu ông đồng ý mang theo mấy đồ đệ của mình tới, vậy đối tượng khách hàng của công ty có thể gia tăng và mở rộng rồi.
Lưu lão đạo nói: "Cứ quyết định như vậy đi, nhưng mà, chờ con gái tôi cưới xong tôi mới đi làm được."
Hạ Diễm cười: "Chúc mừng ông!"
"Tôi muốn hỏi thêm một câu, Hạ công tử, chỗ cậu bây giờ có mấy nhân viên rồi?"
Hạ Diễm ngồi trước bàn ăn nói chuyện, không biết Lục Bỉnh Văn đã ngồi trên sô pha phía sau mình.
"Có một vị…… Nhân viên rất giỏi." Hạ Diễm không nói hết toàn bộ mọi chuyện, "Nếu ông có khách hàng nào không giải quyết được, cứ đưa cho nhân viên của tôi. Anh ấy không giới hạn khu vực, không giới hạn là loại yêu ma quỷ quái nào, dù cho hung hiểm ra sao cũng có thể ứng phó được."
"Hả? Hắn từ đâu đến vậy? Làm sao có thể lợi hại như thế được?!"
Hạ Diễm hạ thấp giọng, nói nhỏ: "Anh ấy à….. Anh ấy cũng có chút quan hệ với bên kia, bên dưới có người."
"Tôi hiểu, gia đình có quan hệ với Minh phủ!" Lưu lão đạo nói, "Tiểu Hạ công tử, nghiêm túc mà nói thì cậu cũng coi như gia đình có quan hệ với Minh phủ, tôi bấm ngón tay tính toán, người chồng ma của cậu chính là một quan lớn ở địa phủ!"
Chờ Hạ Diễm và Lưu lão đạo thương thảo xong, Lục Bỉnh Văn cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng, còn chiên cho Hạ Diễm một quả trứng có hai lòng đỏ vàng óng.
Hạ Diễm đã hết cảm lạnh, sắc mặt hôm nay cũng tốt hơn một chút, làn da trắng hồng rạng rỡ, trông càng thêm đáng yêu.
Cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: "Anh à, chào buổi sáng."
Lục Bỉnh Văn bưng một tách cà phê, nói: "Thời gian này nếu em không đủ nhân lực, tôi có thể cho em mượn thần sứ của mình."
Hạ Diễm mê mang nhìn hắn, hỏi: "Thần sứ cũng có thể cho người khác mượn sao?"
Một giây sau, một con mèo đen nhỏ xuất hiện trên trong phòng khách của Hạ Diễm.
Đây là tùy tùng Lục Bỉnh Văn thường sử dụng nhất, nó l**m l**m móng vuốt mình, bộ lông đen sáng bóng như bôi dầu, trên cổ còn đeo một cái chuông tròn.
Lục Bỉnh Văn nói: "Hai người song tu thì có thể sử dụng thần sứ của nhau."
Hạ Diễm gật gật đầu, thấy con mèo đen đáng yêu quá, lại ngồi xổm xuống muốn sờ sờ đầu nó.
Nhưng con mèo kia đã biến thành một thiếu niên có tai mèo trong nháy mắt, nó liên tục lùi về phía sau, nói: "Phu nhân, không được, không được."
Mao Tiểu Hắc đi theo Lục Bỉnh Văn nhiều năm rồi, tất nhiên biết rõ d*c v*ng chiếm hữu gần như độc đoán của Lục Bỉnh Văn đáng sợ như thế nào.
Nhưng khi Lục Bỉnh Văn thấy tay Hạ Diễm dừng lại giữa không trung thì lại cau mày nhìn về phía Mao Tiểu Hắc, nói: "Sờ ngươi một chút thì có làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!