Tô Cảnh Kiều bất tỉnh nằm ở trên giường khách sạn mê man một hồi lâu, khi tỉnh lại, vừa lúc nhìn thấy Hạ Diễm nửa nằm trên sô pha, Lục Bỉnh Văn thì bưng một ly nước ấm đút cho Hạ Diễm.
Hạ Diễm ngoan ngoãn uống nước, lại ngẩng đầu lên nói với Lục Bỉnh Văn: "Đêm nay hình như em mặc hơi ít, có chút lạnh."
Lục Bỉnh Văn vội cởi áo khoác âu phục của mình ra khoác lên vai Hạ Diễm, nói: "Để tôi đi đóng cửa sổ lại."
Tiểu Kiều đại nạn không chết, trong đầu lại không đúng lúc nhảy ra bốn chữ: Yêu đương cấm kỵ.
Cậu ta phát hiện bạn cùng phòng của mình có cảm giác như bạn trai nhỏ, ai nhìn cũng muốn yêu anh.
"Tiểu Kiều, cậu tỉnh rồi à?!" Hạ Diễm ngồi thẳng người dậy, "Có chỗ nào khó chịu không?"
Tô Cảnh Kiều lắc đầu, nhưng trong lòng lại đang âm thầm mắng mình: Tô Cảnh Kiều à Tô Cảnh Kiều, mày ít đọc tiểu thuyết đi, đụng cái gì cũng chỉ cí hại mình!
"Không có việc gì không có việc gì, Diễm Diễm, cậu không sao chứ? Có cảm thấy không khỏe chỗ nào không?"
Hạ Diễm cười: "Tôi không sao. "
Không lâu sau, cảnh sát bước vào phòng 1108 và đập vỡ bức tường ra.
Hạ Diễm giải thích với cảnh sát: "Sau khi chúng tôi ở lại dây, chúng tôi phát hiện dưới tường mọc ra vài sợi tóc, cảm thấy giống như tóc của con người, vậy cho nên đã báo cảnh sát."
Vách tường mới vừa rồi còn không có gì, nhưng sau khi linh hồn được siêu độ thì tóc lại mọc ra, thi thể này đã ở đây hơn mười năm, nhưng tóc của anh ta thì càng ngày càng mọc dài do oán khí tích tụ càng ngày càng nhiều, chờ đến khi bộ xương được đào ra, tóc đã dài gần một thước.
Tô Cảnh Kiều chưa kịp hoàn hồn nhìn bộ xương khô kia, thở dài.
Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nói mấy cậu an ủi cậu ta.
Cậu và Lục Bỉnh Văn không đứng gần nhau, hai người cách nhau khoảng nửa thước. Nhưng Tô Cảnh Kiều vẫn luôn cảm thấy hai anh em nhà này có chút vi diệu, giống như không thân thiết lắm, lại giống như có quan hệ nào đó khác.
Tô Cảnh Kiều nói với Lục Bỉnh Văn: "Cảm ơn Lục tiên sinh đã cứu mạng tôi."
Lục Bỉnh Văn nói: "Không cần cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Hạ Diễm."
Tiểu Kiều thả lỏng hơn không ít, cậu ta cười rộ lên, nói: "Cảm ơn Diễm Diễm!"
Hạ Diễm vội vàng xua tay: "Cảm ơn tôi làm cái gì, cậu không sao là tốt rồi, thời gian còn sớm, tôi đưa cậu về."
Bây giờ vẫn còn chưa đến giờ trường tắt đèn, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn quyết định đưa Tiểu Kiều về ký túc xá trước.
Tiểu Kiều xuống xe trước cổng trường, sau khi cậu ta đi, không còn ai nói chuyện phiếm với Hạ Diễm nữa, Hạ Diễm vốn đã buồn ngủ nên cuối cùng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Lục Bỉnh Văn ngồi bên cạnh cậu, vẫn không hiện hình trước mặt tài xế.
Xe đi đến ngã tư đèn giao thông thì gặp phải kẹt xe, thời gian dừng lại có chút lâu.
Mái tóc bông xù của Hạ Diễm lắc lư trên vai Lục Bỉnh Văn theo nhịp xe khởi động lại, nhưng cậu vẫn chưa ý thức được mình đang dựa vào vai chồng.
Lục Bỉnh Văn nhìn về phía khuôn mặt đang ngủ ngoan vô cùng của cậu, hàng mi dài rũ xuống trông thật đẹp, hắn không tự chủ được sờ lên trán Hạ Diễm.
May mà không bị sốt.
"A…."
Hạ Diễm bị xóc nảy trên xe đánh thức, lúc này mới phát hiện mình đang tựa vào vai Lục Bỉnh Văn.
Cậu trộm liếc nhìn Lục Bỉnh Văn một cái, lại ngoan ngoãn ngồi thẳng người, làm bộ như cái gì cũng không xảy ra, đưa mắt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe.
Ngoại trừ lúc đụng phải quỷ ỷ lại Vào Lục Bỉnh Văn, cũng chỉ có lúc ngủ cậu mới có vài phần ỷ lại vào hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!