Chương 16: Bị Ma Ám……

Sau khi Tô Cảnh Kiều nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì hoạt bát hơn rất nhiều, cậu ta và Hạ Diễm sóng vai đi ở phía sau Lục Bỉnh Văn, nhỏ giọng nói với Hạ Diễm: "Đột nhiên tôi cảm thấy hồn ma mình yêu đương qua mạng kia cũng không tính là đẹp trai lắm, so với anh họ của cậu thì còn kém xa."

Bên ngoài mưa to như trút nước, nhưng bộ âu phục Lục Bỉnh Văn mặc lại không dính một giọt mưa, giày da vẫn trơn bóng như mới, một vết bẩn cũng không có.

Chỉ nói về diện mạo và dáng người thôi, quả thật là đẹp hơn rất nhiều so với phần lớn người trên trần thế, chỉ là, khí chất có chút u ám, mặc dù nho nhã lễ độ, nhưng cũng khiến cho người ta không dám tiếp cận.

"Anh họ của tôi quả thật là vô cùng đẹp trai." Hạ Diễm nhìn bóng lưng vô cùng đẹp của Lục Bỉnh Văn, "Hơn nữa anh ấy còn tuổi trẻ tài cao, ở phương diện bắt yêu trừ ma thì thiên sư bình thường đều không thể sánh bằng."

"Vậy mạng nhỏ của tôi chẳng phải là giữ được rồi sao?"

Tiểu Kiều vô cùng dẻo miệng, người lại rất nhỏ, vừa hưng phấn đã ôm lấy eo Hạ Diễm, giống hệt một con lười mệt mỏi không chịu nổi.

Lục Bỉnh Văn dừng bước, ánh mắt hắn lạnh lùng đảo qua chỗ hai tay Tiểu Kiều đang ôm eo Hạ Diễm, lại tựa tiếu phi tiếu nhìn về phía Hạ Diễm, trầm giọng nói: "Ừm, nhờ phúc của em họ mà gần đây công lực của tôi tăng vọt."

Tiểu Kiều nghe như lọt trong sương mù, chỉ nghe hiểu được Lục Bỉnh Văn vô cùng mạnh mẽ, cậu ta tò mò hỏi: "Diễm Diễm, cậu làm cái gì mà có thể khiến cho công lực của anh họ tăng vọt lên vậy?"

"…… Anh ấy nói xàm đó." Khuôn mặt trắng như tuyết của Hạ Diễm lại đỏ bừng, trông rất khả nghi, "Tôi….. tôi chỉ thỉnh thoảng giúp anh ấy một chút việc nhỏ thôi."

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lục tiên sinh cũng coi như là thanh niên kết hôn sớm, đúng không? Bây giờ không có nhiều người kết hôn ở tuổi 24, 25 đâu. "Tiểu Kiều cười rồi nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, "Anh họ, anh và vợ mình làm sao quen nhau?"

Lục Bỉnh Văn cười khẽ, đáp: "Xem mắt."

Tiểu Kiều bừng tỉnh đại ngộ, nói: "Chị dâu nhất định là người vô cùng xinh đẹp."

Lục Bỉnh Văn lại liếc Hạ Diễm một cái, nói: "Vợ tôi đúng là một mỹ nhân."

Lỗ tai Hạ Diễm đỏ bừng, may mắn là Lục Bỉnh Văn cũng không tiếp tục trêu chọc cậu nữa, hắn thu ô, tao nhã ngồi trên ghế ở đại sảnh khách sạn, chờ bọn họ mở cửa phòng.

"Bạn nhỏ à, các cậu muốn đến phòng 1108 kia sao?"

Lễ tân khách sạn nghe Hạ Diễm và Tiểu Kiều nói đặc biệt muốn đến phòng 1108 thì sắc mặt đột nhiên trở nên kỳ quái.

Thấy lễ tân do dự nửa ngày, tựa hồ như có chuyện muốn nói, Hạ Diễm liền hỏi thêm một câu: "Chị à, phòng 1108 có chuyện gì sao?"

"À, chuyện là như thế này." Lễ tân cười gượng vài tiếng rồi nói tiếp, "Ngày này năm ngoái, căn phòng đó có người nhảy lầu, sau đó không có khách nào dám đến ở nữa, khi dì tạp vụ đi quét dọn căn phòng kia còn nghe thấy tiếng gõ vào tường rầm rầm, chuyện này đã lan truyền trong khách sạn một thời gian, bình thường phòng 1108 đều để trống, không có người ở.

Các cậu… Các cậu có chắc là mình muốn đến đó ở không?"

"Nhảy, nhảy lầu?" Tiểu Kiều kinh ngạc nói, "Tại sao?"

"À, người nọ nhảy lầu vào buổi tối, chúng tôi cũng không biết anh ấy đã gặp phải chuyện gì, lúc anh ấy mở cửa phòng thì tinh thần đã có chút hoảng hốt." Chị ở gái quầy lễ tân hỏi, "Hai cậu là người dẫn chương trình trong phòng phát sóng trực tiếp kinh dị à?"

"Không phải, tôi và bạn tôi quen nhau vào ngày 8 tháng 11, chúng tôi đến đó để kỷ niệm ngày này." Hạ Diễm nhận lấy thẻ phòng, "Cám ơn chị, chúng tôi sẽ chú ý an toàn."

Hạ Diễm lớn lên rất đẹp, gọi chị lại rất ngọt, cô gái lễ tân nhìn theo cậu và Tiểu Kiều rời đi, nhưng lại không biết còn có "người" thứ ba cũng lên thang máy cùng bọn họ.

Tiểu Kiều nói: "Sau này không bao giờ tìm người yêu trên mạng nữa, thật tà môn, trước kia tôi cũng không tin trên thế giới có quỷ."

Hạ Diễm gật đầu: "Đúng vậy, yêu qua mạng phải cẩn thận, cậu cũng không thể biết được kẻ nói chuyện với mình phía sau màn hình máy tính là người hay ma."

Tiểu Kiều u oán thở dài, nhìn qua vẫn còn rất mệt mỏi, quầng thâm mắt rất đậm, hai má cũng gầy đến hõm vào, giống như bị yêu quái hút khô dương khí vậy.

Trong nháy mắt cậu ta thở dài, Lục Bỉnh Văn vỗ vỗ lên bả vai cậu ta như an ủi.

"Yên tâm đi, sẽ không có việc gì đâu. Các cậu đi trước, tôi cần sắp xếp một chút."

Khoảnh khắc lục Bỉnh Văn vỗ vai Tiểu Kiều, từng luồng quỷ khí màu đen từ trên người cậu ta bay ra, Hạ Diễm tò mò nhìn luồng quỷ khí bay ra khỏi thang máy, ánh mắt Lục Bỉnh Văn lại dừng lại trên người Hạ Diễm.

Đợi Tiểu Kiều vào 1108, Lục Bỉnh Văn hỏi Hạ Diễm: "Em có thể nhìn thấy quỷ khí trên người cậu ta?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!