Hạ Diễm như nguyện ngủ một giấc thật thoải mái, lại bị cơn mưa nụ hôn đánh thức. Cậu giống như lá cây mắc cỡ ngượng ngùng cuộn mình lại, sau đó lại rơi vào một vòng tay lạnh như băng.
Hạ Diễm vẫn đang dần lạc lối trong từng đợt sóng nhiệt nóng bỏng, cậu đã học được cách dùng nụ hôn và nước mắt của mình để đổi lấy sự dịu dàng của ác ma trong chốc lát, sức lực của bọn họ chênh lệch quá lớn, nhưng bất cứ khi nào cậu chủ động hôn thì sẽ luôn được chồng mình dịu dàng hôn lại.
Chờ khi cậu tỉnh lại lần nữa thì đã là buổi chiều.
Lục Bỉnh Văn ngồi bên cạnh cậu tùy ý lật lật tiểu thuyết Hạ Diễm đặt ở đầu giường, còn đốt một nén an hồn hương thơm ngát.
Thấy người bên gối mở mắt ra, Lục Bỉnh Văn buông cuốn "Tiền đồ rộng lớn" vốn đặt ở đầu giường Hạ Diễm xuống, nhìn về phía cậu.
"Đau nhiều không?" Lục Bỉnh Văn hỏi cậu.
Hạ Diễm khẽ lắc đầu.
"Vậy tại sao em lại khóc?"
Hạ Diễm chống giường ngồi dậy, chăn trượt qua thân thể, lộ ra một mảng lớn da thịt mềm mại mịn màng như tơ lụa.
Cậu khàn giọng nói: "… Quá hưng phấn, cơ thể cũng sẽ không chịu đựng được."
Lục Bỉnh Văn lặng yên nhìn cậu, ánh mắt hắn vẫn còn mang theo dục niệm thật sâu.
Trong lúc nhất thời, hắn không biết cậu bạn nhỏ bên cạnh đang quyến rũ mình hay là đang oán giận mình không đủ quan tâm săn sóc nữa.
Tình cảm con người rất phong phú, Lục Bỉnh Văn đã làm quỷ mấy ngàn năm, tình cảm mãnh liệt mênh mông vô bờ gì đó đã sớm biến mất từ lâu, nhưng sự xuất hiện của Hạ Diễm đã mang đến cho hắn một chút cảm giác mới mẻ kỳ lạ.
Hắn đặt tay mình l*n đ*nh đầu Hạ Diễm, quả nhiên, linh lực của Hạ Diễm lại mạnh hơn một chút so với lúc trước.
Hạ Diễm mặc áo sơ mi vào, nhìn về phía đồng hồ trong phòng ngủ, nói: "Lục tiên sinh, tôi phải trở về trường, ngày mai còn có tiết học."
Nếu tiếp tục ở lại, Hạ Diễm cảm thấy điểm công đức mình vất vả lắm mới tích cóp được sẽ bị trừ sạch.
Trước khi đi, Lục Bỉnh Văn mới vừa rồi còn ở trong phòng ngủ giờ cũng biến mất không thấy đâu, Hạ Diễm còn đến phòng thờ thắp một nén hương cho Lục Bỉnh Văn rồi mới đi.
Cậu trở lại ký túc xá, tình cờ gặp Tiểu Kiều cũng vừa mới hẹn hò trở về.
Tiểu Kiều tươi cười rạng rỡ, nhìn qua tâm tình không tệ.
Hạ Diễm mở trò chơi, vừa chơi game vừa hỏi cậu ta: "Hẹn hò vui chứ?"
"Ừm!" Tiểu Kiều vô cùng vui vẻ, nói: "Tôi không ngờ anh ấy lại đẹp trai như vậy, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai, đối với tôi cũng vô cùng quan tâm."
Hạ Diễm thấy cậu ta vui như vậy thì tò mò hỏi: "Anh ấy bằng tuổi cậu à?"
"Không, anh ấy đã tốt nghiệp và đi làm rồi. Anh ấy lớn hơn tôi 5 tuổi, hiện tại đang làm công việc nghiên cứu và phát triển trò chơi." Tiểu Kiều đi tới trước tủ quần áo soi gương, "Diễm Diễm, cậu xem hôm nay tôi mặc cái này thế nào? Không xấu chứ?"
Hạ Diễm khen: "Ừ, rất hợp với cậu."
Nhìn thân thể Tiểu Kiều phản chiếu trong gương, thấy cậu ta đi một vòng trước gương, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Hạ Diễm nhìn qua khóe mắt thì thấy hình ảnh phản chiếu của Tiểu Kiều trong gương không thay đổi theo chuyển động của cậu ta.
Cậu chớp chớp mắt, nhìn kỹ lại lần nữa, hình ảnh trong gương lại khôi phục như bình thường.
"À, Diễm Diễm, cậu nghe nói gì chưa, Lưu Huy quấy rối cậu mấy ngày trước đó, hôm qua anh ta ở ngoài trường cắn thuốc, đã bị cảnh sát bắt được, có thể anh ta sẽ bị đuổi học." Tiểu Kiều ngồi xuống bên cạnh Hạ Diễm, "Nghe nói anh ta phát điên trên đường phố nên bị bắt."
Hạ Diễm có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Lưu Huy lại bị báo ứng nhanh như vậy.
Nhưng cậu cũng không suy nghĩ nhiều, ngược lại để ý đến cái gương vừa rồi hơn.
Chờ Tiểu Kiều ngồi xuống, cậu cũng đến trước gương ký túc xá đi qua đi lại, thấy gương cũng không có gì dị thường, ngược lại còn nhìn thấy một vết hôn màu hồng nhạt trên xương quai xanh của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!