Bầu trời trong xanh mát mẻ, trong tiểu khu chỉ có tiếng đàn piano ở chỗ đài phun nước không ngừng phát ra những giai điệu dịu êm.
Hai thám tử tư trèo tường tiến vào khu nhà, bọn họ đi trên con đường nhỏ trải đầy hoa, nhưng lại luôn có cảm giác phía sau mình âm phong thổi đến từng đợt, khiến bọn họ hoảng hốt vô cùng.
"Này, lão Lý, anh có cảm giác như ai đang nhìn chằm chằm chúng ta không?"
Người đàn ông được gọi là lão Lý lập tức gật gật đầu, dù cho bọn họ đi tới đâu, loại cảm giác bị nhìn chằm chằm này cũng cứ đi theo như hình với bóng.
"Chẳng lẽ bảo an đi theo à?"
Rốt cuộc hai người cũng không chịu đựng nổi nữa, bọn họ dừng lại ở ngã tư đường rồi quay đầu nhìn.
Cách bọn họ không xa có một cậu thanh niên cao gần hai mét, trong tay người nọ hình như còn cầm một cái máy ảnh cũ kỹ.
"Này! Anh bạn, cậu là ai?"
Bọn họ hét lớn với người kia, nhưng giữa ban ngày ban mặt mà người kia lại biến mất ngay dưới mí mắt bọn họ.
"Bà nó, thật tà môn." Lão Lý mắng, "Nếu không thì hai chúng ta đến chùa cúng bái đi, ban ngày mà cũng có thể gặp quỷ được nữa."
Hắn ta vừa dứt lời thì lão Trịnh đột nhiên bày ra vẻ mặt hoảng sợ, bảo hắn ta nhìn về phía bả vai mình.
Một bàn tay tái nhợt đang nắm lấy bả vai người đàn oong, lão Lý chậm rãi quay đầu lại, vừa lúc đối diện với "thứ" đó, nó chậm rãi dùng ngón tay vẽ ra một vết máu trên mặt, giống như đang tạo cho mình một cái miệng vậy.
Sau đó, nó mở miệng ra nói, "Các người rất thích theo dõi người khác, phải không?"
"A a a…..!"
Trong một câu lạc bộ ở trung tâm thành phố B, Lưu Huy đang hát hò với anh em của mình.
Anh ta vừa ôm một cậu bé vừa hát bài "Bởi vì yêu", những người bên cạnh không ai dám chê cười, tất cả đều vỗ tay cổ vũ cho anh ta.
Một lát sau, thám tử tư mà anh ta thuê gọi điện tới, ảm đạm nói: "Cậu Lưu, hai bọn tôi vừa bị tai nạn xe, bây giờ đang băng bó vết thương trong bệnh viện."
"Hả?" Lưu Huy nhíu mày, "Đang yên đang lành sao lại xảy ra tai nạn xe cộ chứ?"
Buổi chiều, Lưu Huy còn tưởng rằng Hạ Diễm nhất định sẽ cùng mình ra ngoài chơi, lúc ấy anh ta còn mở loa ngoài, định khoe khoang với bạn bè, lại không ngờ bị từ chối.
Để theo đuổi Hạ Diễm, anh ta đã quan sát cậu khoảng một tuần, phát hiện cậu thường xuyên ra ngoài trường ở, có một lần, anh ta còn loáng thoáng nhìn thấy có một người thanh niên lớn tuổi hơn ở bên cạnh Hạ Diễm.
Anh ta cảm thấy Hạ Diễm và đối phương nhất định là có loại quan hệ vì tiền bạc, vậy nên đã tìm thám tử tư theo dõi Hạ Diễm.
"Hai…., ra ngoài không xem hoàng lịch đi, máy ảnh của chúng tôi cũng đều bị vỡ cả rồi, vậy nên cũng không muốn làm việc này nữa." Thám tử tư vội vàng nói, "Xin cậu hãy tìm người khác tài giỏi hơn chúng tôi làm công việc này."
"Ha hả? Không làm sao? "Lưu Huy vừa nói vừa châm thuốc, lúc này anh ta vô cùng kích động, tốc độ nói chuyện cũng rất nhanh, "Các người là tên ngốc sao? Không cần tiền à?"
Khi đối phương cúp điện thoại, Lưu Huy cầm lấy chai rượu lên hùng hùng hổ hổ mắng chửi: "Đợi đó!"
Nhóm hồ bằng cẩu hữu của Lưu Huy thậm chí còn không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cứ khen ngợi anh ta trước đã: "Lưu công tử nguôi giận, người này không biết thức thời, chúng ta đổi một người khác là được!"
"Đúng vậy đúng vậy."
"Tôi muốn Hạ Diễm." Lưu Huy say khướt nói lời cay nghiệt, "Nhìn bộ dáng thanh lãnh kia của cậu ta xem, chắc chắn trên giường sẽ nhiệt tình như lửa, nếu tôi không ngủ được với cậu ta, tôi sẽ không mang họ Lưu!"
Lưu Huy hát hò uống rượu đến mười giờ rưỡi tối, sau đó mới giật mình xua tất cả mọi người đi, anh ta nói mình không cần tài xế lái xe đưa về, một mình lái chiếc Bentley về nhà.
Lên xe, anh ta bật nhạc rock thật to, khi xe vào đường hầm, âm thanh của bài hát bỗng trở nên đứt quãng.
Đột nhiên, cửa sổ xe bị thứ gì đó đập vào, tạo nên tiếng động thật lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!