Chương 127: Phiên ngoại – Hôn Lễ…..

Ba năm sau, thành phố B.

"Cốc cốc cốc."

"Mời vào!"

Cơn gió nhẹ giữa hè lướt qua vườn hồng rộng lớn đang nở rộ, tiếng xào xạc không ngừng phát ra từ những bụi cây.

Cậu thanh niên mặc áo sơ mi trắng ngẩng đầu lên khỏi những bản vẽ phức tạp, đôi mắt màu hổ phách như đang cười khi nhìn rõ người vừa tới.

"Này, Hạ cục cưng!" Trần Đồng và Tưởng Nhược Nhược cùng nhau đi vào, cậu ta cười hì hì đem trái cây và bánh chân mây lên bàn làm việc của Hạ Diễm, "Cậu cũng quá nghiêm túc đi, ngày mai kết hôn rồi mà hôm nay còn làm việc. Hôn lễ đã chuẩn bị xong hết chưa? Có cần anh đây giúp cậu dọn dẹp một chút không?"

"Ừ, hôn lễ đã sắp xếp xong hết rồi. Mình chỉ đang vội chuyện chuyển nhà thôi, Lục Bỉnh Văn đang thu dọn phòng tân hôn, chiều nay các cậu có thể đi xem cùng tôi." Hạ Diễm ngước mắt lên nói, "Chờ tôi một chút, tôi thay quần áo xong sẽ dẫn hai người các cậu đi ăn cơm."

Trong bốn năm học đại học, Hạ Diễm đã trở thành một huyền thoại khi đứng đầu chuyên ngành trong suốt bốn năm liên tiếp.

Tới gần ngày tốt nghiệp, Hạ Diễm đã sớm đã xác học nghiên cứu sinh, cậu bắt đầu làm trợ giảng cho giáo sư Ngụy, phụ trách kiểm tra bản vẽ của các vị sư huynh sư tỷ, thỉnh thoảng còn giúp giáo sư Ngụy dạy các nghiên cứu sinh khác học.

Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, gia cảnh khá giả, còn có một vị người yêu đồng giới thường chạy siêu xe tới đón Hạ Diễm tan tầm. Ở trong trường có vô số phiên bản về câu chuyện tình yêu của Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn, mà Lục Bỉnh Văn cũng có chủ ý mới khi Hạ Diễm tốt nghiệp, hắn muốn tổ chức hôn lễ với Hạ Diễm ở nhân gian.

Hắn đã kết hôn với Hạ Diễm được bốn năm, nhưng Lục Bỉnh Văn trước sau cảm thấy có chút tiếc nuối. Hắn cảm thấy khi Hạ Diễm kết hôn với hắn vẫn còn là con người, hôn lễ của con người nên được tổ chức sôi nổi và hoành tráng ở nhân gian.

Nhưng Hạ Diễm cũng không cảm thấy có gì tiếc nuối, cậu thầm nghĩ, hai người cưới thì cũng đã cưới rồi, chỉ cần bọn họ yêu nhau thì hôn lễ ở đâu hay như thế nào cũng tốt đẹp. Chẳng qua, lúc cùng Lục Bỉnh Văn kết hôn thì bọn họ vẫn còn chưa yêu nhau, trong đêm tân hôn cậu còn bị lão quỷ này làm cho khóc, khiến lúc ban đầu cậu không hề có ảo tưởng gì về tương lai với Lục Bỉnh Văn.

Bốn năm qua đi, cậu chỉ còn nhớ được hoa văn Bỉ ngạn trôi nổi trên hỉ phục và đội quân người giấy tới đón dâu, còn có ly rượu mạnh mà Lục Bỉnh Văn đút cho cậu uống, sính lễ Lục Bỉnh Văn đưa cho cậu và giấc mơ kỳ lạ về con mèo đen đến đưa thư.

Cậu thầm nghĩ, có lẽ đã đến lúc dùng hôn lễ này để công bố với bạn bè thân thích về mối quan hệ lâu dài giữa bọn họ. Vì trước đây đã tổ chức hôn lễ kiểu truyền thống nên bây giờ sẽ làm hôm lễ kiểu phương Tây.

Vì thế, vào tháng 5 đầu hạ, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn gởi thiệp mời đến bạn bè thân thích, quyết định tổ chức hôn lễ trên bãi cỏ ở ngoại ô thành phố B vào ngày 6 tháng 6.

Nhân cơ hội này, một quỷ một thần đã đổi căn hộ bọn họ sống hơn bốn năm sang căn nhà tân hôn mới, đó là một biệt thự nhỏ ba tầng, cách T đại cũng không xa, còn có một khu vường lớn vô cùng đẹp, nhóm động vật nhỏ trong nhà cực kỳ vui vẻ.

"Tâm tình của tôi bây giờ giống như tự tay gả con trai mình đi vậy, hu hu….." Trần Đồng cảm khái vô cùng, "Hai…., con trai tôi đã lớn như vậy rồi mà tôi còn chưa kết hôn, con trai đã được gả vào hào môn trước tôi rồi, mặc dù bản thân con trai tôi cũng là hào môn, hu hu hu…."

"Trần lão đại chú ý tìm từ, lỡ như Lục tiên sinh gả cho tôi thì sao?" Hạ Diễm cười cong cong hai mắt, "Nhược Nhược, kết hôn là chuyện đại sự, cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ đó."

"Ừ, Đúng vậy." Trần Đồng chính trực nói, "Con tôi cưới con dâu cao 1 mét 86, cha già của con thật vui mừng."

Hạ Diễm bị lời nói của cậu ta chọc cho bật cười, cậu mang theo Trần Đồng và Tưởng Nhược Nhược đi vào khu vườn trồng đầy hoa, con dâu cả cao 1 mét 86 của Trần Đồng đang mặc áo sơ mi màu lam xắn cổ tay lên cao chăm sóc hoa trong vườn.

Hắn đã chăm sóc hoa cỏ trong vườn xong, lúc này đang làm một trái tim bằng hoa màu hồng phấn thật lớn chỗ cổng chính biệt thự.

Nghe được giọng nói, Lục Bỉnh Văn ngoái đầu nhìn về phía người tới, trong ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, trên mặt như viết rõ mấy chữ "Tôi muốn cưới vợ" bên trên, hắn phong độ nhẹ nhàng mở cửa cho mọi người vào.

Trần Đồng hiếu kỳ nói: "Đúng rồi, Lục tiên sinh, anh và Hạ Diễm làm hôn lễ kiểu phương tây, nhưng anh lại làm huyền học, vậy mấy vị thần phương Đông và Phương Tây không đánh nhau à?"

"Cậu đang nói đến……Chúa à?" Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, "Không sao, dù sao tôi cũng chưa từng gặp."

Phong cách trang hoàng này hoàn toàn khác với phong cách cổ truyền nhẹ nhàng, sau khi bước vào cửa, vừa nhìn là có thể thấy được vô số ảnh cưới được hoa hồng bao quanh.

Hạ Diễm bị màu sắc rực rỡ làm cho chói mắt, cậu có giật mình, dịu dàng cười, nói: "Anh à, như thế này có hoa mỹ quá không?"

"Hoa mỹ?" Lục Bỉnh Văn nhìn bức tường hoa hồng to lớn trước mặt, "Hôn lễ thì phải hoa mỹ như vậy mới được."

Trần Đồng và Tưởng Nhược Nhược yên lặng đứng trước những tấm ảnh cưới, cùng nhau "Oa" một tiếng thật lớn.

"Oa, ảnh cưới là vẽ à?" Tưởng Nhược Nhược nói, "Đẹp quá đi!"

"Ừ, là tranh sơn dầu tôi vẽ đó." Hạ Diễm cười cười, "Bức ảnh này mới chụp gần đây, sau khi chụp tôi lại vẽ một bức khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!