Lục Bỉnh Văn dùng pháp thuật đốt pháo hoa trên đảo Đào Hoa, từng đóa hoa đào màu hồng nở rộ trên bầu trời, Hạ Diễm bị chọc cho bật cười, nhưng cũng không cho lão quỷ kia tiến vào ngay.
Nhưng kết giới này cũng không thể ngăn cản được Phong Đô Đại Đế có tu vi mấy ngàn năm, Lục Bỉnh Văn xuất hiện ở trước cửa Học Thần phủ, nhưng cũng không đi vào.
"Diễm Diễm, mới vừa rồi không cho anh ôm, là vì anh không mang hoa phải không?" Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói, "Vậy phu quân mang hoa tới là có thể cho vào cửa rồi chứ?"
Hạ Diễm mím môi cười, cậu vung tay lên thu kết giới bao phủ trên đảo nhỏ lại, sau đó nhẹ giọng nói: "Anh mang đến hoa gì?"
Lúc này, Hạ Diễm để chân trần đi vào suối nước nóng bốn mùa ấm áp ở Học Thần phủ.
Mặt nước gợn sóng lấp lánh, giống như đang bơi lội trong dãi ngân hà vậy. Nước suối không nóng cũng không lạnh bao lấy thân thể Hạ Diễm, khiến Hạ Diễm thoải mái nheo mắt lại.
Lúc này, mái tóc vốn không dài của Hạ Diễm lúc ở nhân gian bỗng chốc biến dài, mái tóc đen nhánh mềm mại bồng bềnh trong nước, giống như những đóa hoa mẫu đơn đen nằm rải rác trên mặt nước.
Tay trái Lục Bỉnh Văn ôm một bó mẫu đơn trắng, tay phải xách theo túi giấy lớn màu hồng phấn kia, ngay khoảnh khắc vợ giải trừ kết giới, hắn đã xuất hiện ở suối nước nóng, lại không ngờ hình ảnh đầu tiên nhìn thấy lại là đại mỹ nhân da trắng tóc đen nằm trong suối.
Trên người Hạ Diễm vẫn còn mặc trường bào màu trắng ướt đẫm, đường cong cơ thể đã dần dần hiện ra bên dưới lớp vải đang dần trong suốt, giống như là một lời mời gọi âm thầm vậy.
Đầu tiên Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn trước, sau đó lại nhìn về phía bó hoa mẫu đơn trong tay Lục Bỉnh Văn, cậu cười cong cong đôi mắt xinh đẹp, "Hoa thật đẹp."
Mái tóc ướt đẫm dán lên gương mặt cậu, làn da tuyết trắng như phát sáng, giờ phút này trông cậu còn mê người hơn cả hải yêu, ngay cả ánh mắt cũng vô cùng lãng mạn.
Cậu bơi tới bên cạnh bờ hồ, nhìn Lục Bỉnh Văn nói, "Anh có muốn tắm cùng không?"
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm chằm chằm, ngón tay hắn nhẹ nhàng vén mái tóc ướt sũng của Hạ Diễm ra sau tai, "Em quả thật đã trưởng thành rồi."
Hạ Diễm nhẹ nhàng hỏi lại một câu, Lục Bỉnh Văn cúi người hôn lên môi cậu, lại không nhẹ không nặng cắn lên khóe môi Hạ Diễm một cái, "Biểu tình vừa rồi của phu nhân giống hệt một con tiểu hồ ly."
Mặc dù lúc đầu cậu bệnh tật ốm yếu, nhưng Hạ Diễm thượng thần làm con người mười chín năm cũng chưa bao giờ mềm yếu.
Trong cuộc sống là như thế, tình cảm cũng như vậy. Trong mối quan hệ giữa cậu và Lục Bỉnh Văn, dường như cậu luôn là người đóng vai trò quyết định.
Chiếc túi giấy màu hồng phấn vướng bận kia được đặt ở bên cạnh ao, Hạ Diễm hơi dùng lực một chút, Lục Bỉnh Văn đã bị cậu kéo vào suối nước nóng.
Nước trong con suối này là thần thủy ở Thần giới, có khả năng nâng cao tu vi, cũng rất thích hợp cho việc song tu.
Hạ Diễm chậm rãi mở đai lưng trên người Lục Bỉnh Văn ra, cậu cười cong cong hai mắt "Vậy…. Anh thích mèo hay là thích hồ ly?"
"Anh thích em."
Thân hình cường tráng của Lục Bỉnh Văn ôm lấy mỹ nhân mảnh mai vào trong lòng, đôi mắt màu hổ phách của Hạ Diễm hiện lên vẻ ngượng ngùng, giây tiếp theo, Lục Bỉnh Văn đã kéo cậu xuống nước, ở dưới nước hôn cậu thật lâu.
Áo choàng của hai người uốn lượn như chiếc đuôi của mỹ nhân ngư lay động trong nước, tạo thành một đường cong xinh đẹp ở dưới nước. Hạ Diễm nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run, thân thể cũng run lên nhè nhẹ vì thế tiến công của người yêu.
Nếu lúc này cậu là một chiếc thuyền nhỏ đang lẻn vào vùng biển sâu thì Lục Bỉnh Văn chính là thuyền trưởng khống chế thân thể cậu, cùng cậu ngao du dưới đáy đại dương sâu thẳm này.
Sóng đánh vào thuyền, thuyền lắc lư trên biển, giương buồm trong sóng dữ, chạy ra khỏi màn đêm, hướng tới bình minh sáng lấp lánh, hướng tới ngày mai.
Rạng sáng, Hạ Diễm gối đầu lên ngực Lục Bỉnh Văn, nằm trong ổ chăn mềm mại nghỉ ngơi, cậu mệt cực kỳ, tóc ướt dán vào người, trông cậu giống như một vị thần không thể chạm tới.
Vào lúc bình minh ở nhân gian, một tiếng động lớn đột nhiên nổ ra làm rung chuyển Thần giới.
Tiếng động kia giống như sấm chớp trên bầu trời trước cơn mưa ở trần gian, Hạ Diễm giật mình tỉnh dậy, Lục Bỉnh Văn kéo bàn tay cậu lại, thấp giọng trấn an, nói: "Không có gì đâu."
Hạ Diễn giật mình, đã lâu cậu không nằm mơ, vừa rồi lại mơ thấy một luồng ánh sáng rất kỳ lạ.
Cậu và Lục Băng Văn cùng nhau bước ra ngoài, nhìn lên ánh sáng bạc trên bầu trời. Lúc bình minh, ánh sáng đó giống như sao băng ở trần gian lướt qua bầu trời rồi nhanh chóng biến mất.
"Anh à, đó là cái gì vậy?" Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi, "Nhìn không giống như là sấm sét."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!