Vào ngày rằm tháng bảy âm lịch, quỷ môn mở rộng.
Tránh đi chơi một mình vào đêm khuya, tránh tổ chức đám cưới, tránh chuyển nhà mới và tránh xuống nước bơi lội.
Nếu ban đêm nghe thấy có ai đó gọi tên mình thì cũng đừng quay đầu lại, cứ đi thẳng về phía trước, vì rất có thể âm thanh đó không phải của con người.
Giữa đêm hè, vào khoảng 12 giờ khuya, một cô gái trẻ kéo cơ thể rã rời kiệt sức sau một ngày làm việc mệt mỏi về nhà.
Lúc đi vào chung cư, cô thấy người dân ven đường đang đốt vàng mã, lúc này mới nhớ hôm nay là rằm tháng bảy.
Cô chăm chú nhìn bà lão đang đốt vàng mã kia một hồi lâu, bà lão đứng đó vẫn lặng yên bất động không nhúc nhích, giống như một pho tượng đứng sừng sững ven đường vậy.
Nhưng cô cũng không để chuyện dị thường này trong lòng, dù sao thì lúc này cô cũng rất mệt mỏi sau một ngày làm việc cực nhọc, nếu oán khí của lệ quỷ có thể viết mười tám trang A4, thì oán khí của cô chắc có thể lấp đầy cả 28 trang.
Khoảnh khắc đẩy cánh cửa tòa nhà chung cư ra, cô cảm giác phía sau mình truyền đến cơn gió lạnh.
Cô xoa xoa huyệt thái dương, thấp giọng nói: "Tuần trước đã thông báo sửa máy điều hòa rồi mà, sao vẫn chưa sửa không biết."
Cô nhanh chóng đi thẳng vào thang máy, nhấn nút lên tầng bảy, nhưng thang máy lại mở ra sau khi cô đã nhấn nút đóng cửa.
Điều kỳ quái nhất đó chính là, bên ngoài cửa thang máy không có một bóng người.
Cô gái đợi hồi lâu vẫn không có ai đến, trong lòng cảm thấy thật tà môn, lại đóng cửa lần nữa, nghĩ đến bà lão vừa rồi ở chỗ đốt vàng mã kia.
Không đúng ở chỗ nào nhỉ……
Cô gái nhắm mắt nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, rốt cuộc cũng phát hiện ra điều dị thường của bà lão kia. Lúc ấy bà lão quay lưng ra đường, cổ rũ xuống, rõ ràng trên cổ còn có một sợi dây thừng quấn quanh!
"Ôi mẹ ơi!" Cô gái vỗ vỗ ngực, "Thật đáng sợ."
Cũng may mà thang máy đã chạy bình thường, cuối cùng chậm rãi dừng lại ở lầu bảy, cửa thang máy cũng từ từ mở ra.
Cô thở phào nhẹ nhõm, sải bước trên hành lang dài, lại mơ hồ cảm thấy phía sau có ai đó đang nhìn mình chằm chằm.
Vì cảm giác lo lắng không thể giải thích được này mà bước chân cô càng lúc càng nhanh, mãi cho đến khi tới gần cửa nhà, cô nghe được phía sau mình truyền đến tiếng kêu hết sức bình tĩnh…..
"Đường Tiểu Mai."
Giọng nói đó vừa khàn khàn lại vừa nhẹ nhàng, nhưng vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch lại hết sức rõ ràng.
Đường Tiểu Mai theo bản năng quay đầu lại, nhưng hành lang dài trống rỗng không một bóng người, chỉ có tiếng gió thổi qua cửa sổ đang mở.
Trong lòng cô đã bắt đầu cảm thấy lo lắng, cô nhanh chóng đi tới cửa căn hộ 749, nhập một chuỗi mật mã vào ổ khóa ….. 021227
Mật mã là sinh nhật cô, sau hai tiếng "Tích tích" vang lên, cánh cửa căn hộ cũng chậm rãi mở ra.
Sau khi vào cửa, cô nhanh chóng đóng cửa lại rồi nhìn ra ngoài qua mắt mèo….
Ngoài cửa chẳng có gì cả, chỉ có ánh sáng lập lòe của những ngọn đèn sợi đốt cũ kỹ.
Cô gái thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ chắc là mình nghi thần nghi quỷ rồi.
Tuy là rằm tháng bảy, nhưng đó cũng chỉ là ngày người sống cúng tế cho người chết, đó chỉ là hành động làm yên lòng người sống mà thôi.
Cô đặt túi xuống, thay một bộ đồ ngủ rộng thùng thình rồi hâm nóng cho mình một ly sữa. Nhưng khi cô chuẩn bị đi tắm thì lại nghe thấy có tiếng nhập mật mã khóa bên ngoài cửa.
Tích tích tích tích tích……
Tiếng nhập mật mã khóa vang lên tới số thứ năm thì lại đột nhiên im bặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!