Chương 12: Chơi Trốn Tìm……

Giờ cao điểm buổi tối ở thành phố B kẹt xe rất lâu, đợi đến khi Hạ Diễm đeo ba lô đi vào số 35 đường Minh Xuyên thì đã bảy giờ rưỡi tối.

Sắc trời dần tối, Hạ Diễm bước vào hung trạch của khách hàng.

"Tôi là người nước ngoài, vợ chồng tôi đến đây theo con trai, con trai chúng tôi học trường trung học phổ thông liên thông đại học, những căn nhà gần đây đều đã bán sạch rồi, chỉ còn lại một căn này, giá cả cũng không đắt, lúc ấy tôi cũng không nghĩ nhiều, cứ mua thôi. Gần đây tôi mới biết căn nhà này bị ma ám đã mười năm rồi, tôi đúng là xui xẻo mà."

Ông Vương, khách hàng của cậu là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt ông vàng vọt, ấn đường phát đen, thần thái nhìn qua có chút lo âu, vừa nhìn đã biết là gần đây cuộc sống của ông không được thuận lợi cho lắm.

"Vào buổi trưa ngày đầu tiên chúng tôi chuyển vào, vợ tôi đang nấu ăn trong nhà bếp thì bị ngọn lửa đốt cháy tạp dề. Tôi chỉ nghĩ là cô ấy không cẩn thận, nhưng không ngờ tối hôm đó có thứ gì đó trực tiếp đẩy con trai tôi từ trên giường tầng xuống đất, may mà con trai tôi úp mặt xuống đất, chỉ ngã thành gãy xương, bằng không mạng nhỏ cũng chẳng còn."

Hạ Diễm cau mày gật đầu, nói: "Cũng may người không có việc gì."

Theo kinh nghiệm nhiều năm gặp quỷ của cậu thì, con lệ quỷ này đã có thể hại người vào ban ngày, đã tồn tại ở nhân gian hơn mười năm, đạo hạnh kia hẳn là không cạn.

Ông Vương thấy Hạ Diễm còn quá trẻ nên đã nói: "Cũng không phải tôi không tin cậu, nhưng nếu là cậu chỉ muốn tìm k*ch th*ch chơi đùa một chút thì tốt nhất là đừng đến ở. Gần đây tôi đã mời năm vị thiên sư đến trừ tà rồi, nhưng không có ai bắt được con quỷ đó cả, hơn nữa còn không đợi đến khi trời sáng, tất cả bọn họ đều nhanh chóng bỏ chạy trong đêm."

"Được rồi, tôi đã hiểu." Hạ Diễm nói, "Chú cứ đưa chìa khóa cho tôi, tôi xử lý xong sẽ gọi lại cho chú. "

Nhìn Hạ Diễm nhã nhặn tuấn tú, còn mang theo rất nhiều nét đặc trưng của học sinh, cậu cũng không mang theo bất kỳ pháp khí nào, chỉ đeo một cái cặp sách trên lưng.

Trước khi đi ông Vương cứ quay đầu lại nhìn mấy lần, ông không tin tưởng lắm cậu học sinh này có thể xua ma đuổi quỷ được, ngược lại còn bảo nếu Hạ Diễm không chịu nổi thì cứ gọi điện cho ông, ông sẽ đến đón cậu ngay.

Để trấn an ông Vương, Hạ Diễm còn đặc biệt lấy những lá bùa mình vẽ ra cho ông xem.

Hạ Diễm giả vờ rất giống, rốt cục ông Vương cũng tin.

Chờ ông Vương đi rồi, một mình Hạ Diễm chậm rãi đi vào căn phòng bị ma ám kia.

Căn phòng nằm ở tầng trệt của ngôi nhà, mặt hướng về phía tây, ở đây còn có một vườn rau nhỏ.

Chỉ mới vài phút mà sắc trời đã hoàn toàn tối đen như mực.

Hạ Diễm kéo rèm cửa sổ lên, vừa mới ngồi trên sô pha, con thỏ màu hồng bên cửa sổ lại đột nhiên rơi xuống đất.

Đúng lúc này, cậu loáng thoáng nghe thấy trong sân có tiếng trẻ con đang đùa giỡn. Âm thanh đó rất ồn ào, dường như có bốn hoặc năm đứa trẻ gì đó đang cùng nhau hát một bài đồng dao.

Tiếng hát lúc xa lúc gần, Hạ Diễm lại kéo rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cậu thấy có một đứa trẻ đang ngồi một mình trên bập bênh ê a hát, cũng không có gì đáng sợ.

Hạ Diễm kéo rèm cửa sổ lại, nhưng cậu không phát hiện bập bênh ngoài cửa sổ đã thay đổi phương hướng, bên không có gì bị đè xuống, bên có đứa trẻ ngội lại nâng lên, nó đang thút thít khóc.

Hạ Diễm cúi đầu gửi cho Lục Bỉnh Văn một tin nhắn: Lục tiên sinh, tôi đến rồi.

Đây là lần đầu tiên Hạ Diễm chủ động nhắn tin cho Lục Bỉnh Văn, một giây sau khi tin nhắn được gởi đi, một chiếc ô màu đen xinh đẹp xuất hiện trong phòng khách trước mặt Hạ Diễm.

Lục Bỉnh Văn đã xuất hiện, anh mặc một bộ âu phục màu xám bạc, trên tay áo tây trang còn cài một cái khuy vô cùng tinh xảo, trong tay hắn còn cầm theo một tách cà phê.

Hạ Diễm không ngờ hắn lại xuất hiện nhanh như vậy, hai người nhìn nhau vài giây, sau đó mới nhỏ giọng nói: "Anh à, chào buổi tối."

Ngoại trừ hỉ phục ngày cưới, Hạ Diễm luôn ăn mặc rất đơn giản.

Hôm nay cậu mặc áo thun trắng và quần jeans, tuy đơn giản nhưng rất sạch sẽ và đẹp mắt.

Lục Bỉnh Văn hỏi cậu: "Ăn cơm chưa?"

Hạ Diễm lắc đầu, nghĩ đến việc phải ngủ một đêm ở hung trạch, cậu căn bản không có khẩu vị ăn gì.

Lục Bỉnh Văn ngồi xuống bên cạnh cậu, anh cầm điện thoại đặt một phần pizza mang đi, hắn giống như anh trai nghiêm khắc dặn dò cậu: "Bạn nhỏ phải ăn nhiều vào. "

"Dạ." Hạ Diễm chậm rãi nói, "Có cái gì tôi có thể giúp được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!