Tuần đầu tiên của năm học nên cũng không đến lớp nhiều, Hạ Diễm không còn sốt nữa nên đã trở về ký túc xá ở.
Cậu đã đăng ký một công ty linh dị online dựa theo yêu cầu của Lục Bỉnh Văn, cũng đặt tên cho công ty này là "Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn".
Cậu biến văn phòng thành một trang web, giao diện trang web hoàn toàn màu đen giống như avatar của Lục Bỉnh Văn, chỉ có một dòng chữ nhỏ màu vàng nhấp nháy ở phía dưới chỗ nhập yêu cầu đơn đặt hàng: Người đến trừ tà.
Không giống như các công ty linh dị khác, "Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn" tạm thời chỉ nhận đơn đặt hàng trực tuyến và sẽ hoàn thành đơn hàng trong vòng ba ngày kể từ ngày nhận đơn.
Sau khi hoàn thành đơn hàng sẽ nhận được một khoản phù lao nhất định.
Nhưng lý tưởng thì tốt đẹp đó, còn thực tế thì ảm đạm vô cùng, trang web đã mở được một tuần rồi mà vẫn chưa nhận được đơn hàng nào.
Một tuần này, Hạ Diễm chăm sóc thân thể mình thật tốt, không chỉ chăm chú đọc sách cổ, còn theo lớp học trực tuyến tâm pháp siêu độ, học vẽ các loại bùa chú trong quyển sách cổ kia.
Trong cuốn sách cổ có hoa văn trộn lẫn với văn tự, rất phức tạp.
Năng lực sao chép của Hạ Diễm rất mạnh, về cơ bản thì đều có thể sao chép được hết, nhưng thứ cậu vẽ ra cũng chỉ là những hình vẽ quỷ dị trên giấy trắng mà thôi, không có bất kỳ tác dụng gì.
Tối chủ nhật, Hạ Diễm ngồi trên giường trong ký túc xá chuyên tâm dùng máy tính bảng theo dõi lớp học online, giáo viên đang nhiệt tình bắt một nữ quỷ rồi siêu độ cho nó trên đường.
Giáo viên nói: "Các bạn học, muốn siêu độ lệ quỷ trước tiên phải khống chế lệ quỷ lại, không cho nó nhúc nhích, rồi sau đó mới dùng bùa triệu hoán để triệu hoán Miêu linh, tiếp theo mới dùng bùa siêu độ điều khiển Miêu linh, để Miêu linh khống chế lệ quỷ siêu độ. Nữ quỷ kia, xem ta đây! Này, chưa từng thấy qua lớp học trực tuyến quay video sao ~sao ~sao ~sao ~sao ~?"
Bài học online bị kẹt vài giây, hình ảnh dừng lại ở khung hình nữ quỷ và giáo viên đối mặt nhìn nhau, hình như giáo viên đang gọi nữ quỷ kia là mẹ vậy.
Hạ Diễm không nhịn được nữa, cúi đầu cười to.
Lục Bỉnh Văn bất thình lình xuất hiện ở đầu giường, gọi cậu một tiếng: "Hạ Diễm."
Hạ Diễm bị hắn làm cho giật mình, trong lúc nhất thời quên mất bạn cùng phòng của mình vẫn còn ở đây, cậu nhẹ giọng gọi: "Anh?"
Tiểu Kiều đang bận rộn làm bài tập, cậu ta không nghe được giọng nói của Lục Bỉnh Văn, chỉ nghe thấy Hạ Diễm gọi một tiếng "Anh", vì thế bài tập cũng không làm nữa, hai mắt lấp lánh như ánh sao quay lại nói: "Anh ~ anh? Hạ Diễm, cậu gọi tôi là anh à?"
Ở nhà, bối phận của Hạ Diễm là nhỏ nhất, từ nhỏ đến lớn chỉ có thể gọi người khác là anh chị.
Bề ngoài Lục Bỉnh Văn nhìn qua lớn hơn cậu khoảng sáu bảy tuổi, cậu theo bản năng cứ xưng hô với Lục Bỉnh Văn như vậy, hơn nữa cậu có thể cảm giác được, Lục Bỉnh Văn cũng không ghét xưng hô này.
Lúc này Lục Bỉnh Văn đã biến mất không thấy đâu, mặt Hạ Diễm ửng hồng, cậu nói: "Tôi đang nhắn tin thoại với anh họ."
Tiểu Kiều thất vọng nói: "Ồ, là anh họ à, đáng tiếc, đáng tiếc quá, gọi đến ngọt ngào như vậy mà lại là anh họ… Thật không khoa học chút nào!"
Hạ Diễm nghĩ có thể là Lục Bỉnh Văn có chuyện tìm mình, vậy nên đã lấy di động ra nhìn một chút, lúc này mới phát hiện Lục Bỉnh Văn đã gửi tin nhắn cho mình cách đây không lâu.
Lục Bỉnh Văn: Tuần này em không về nhà à?
Nhà mà Lục Bỉnh Văn nói chắc là căn hộ của cậu.
Hạ Diễm nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối.
Nhưng cậu vẫn nhanh chóng thay quần áo, nói với Tiểu Kiều: "Tiểu Kiều, anh họ tôi đến thăm, tối nay chắc tôi sẽ không trở về."
Tiểu Kiều đáp một tiếng, thấy Hạ Diễm vội vàng rời đi, lại cười hì hì lẩm bẩm: "Hửm, thật sự không phải hẹn hò à?"
Suốt quảng đường đi, Hạ Diễm có hơi lo lắng thấp thỏm, cậu sợ Lục Bỉnh Văn lại đặc biệt đến để khấu trừ một ngàn điểm công đức của mình, ừm, cũng có thể sẽ phải trừ hai ngàn điểm.
Trên đường đi, cậu còn nhận được video call của mẹ, mẹ cậu ân cần hỏi: "Diễm Diễm, trễ thế này rồi sao con vẫn còn ở bên ngoài?"
Hạ Diễm nói dối: "Con quên thắp hương cho Lục Bỉnh Văn."
Cố Liên vội vàng nói: "Ừ, vậy con mau đi đi, chuyện này sao có thể quên được chứ? Mỗi tuần đều phải đi thắp hương nhé con, nếu không vị Lục tiên sinh kia không vui, lại bỏ mặc con thì phải làm sao bây giờ "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!