Khi huấn luyện quân sự, tất cả tân sinh viên khoa kiến trúc trên cơ bản đều biết đến sự tồn tại của Hạ Diễm. Lúc này, trong đám người đang hóng hớt kia có người hy vọng cậu có thể giải được đề toán, nhưng tất nhiên cũng có người muốn nhìn cậu xấu mặt.
Giáo sư đã chọn đề khó nhất của chương này cho cậu làm, Hạ Diễm đi lên bục giảng, nghiêng đầu nhìn đề bài suy nghĩ vài giây rồi cầm phấn lên bắt đầu giải toán.
Lục Bỉnh Văn ngồi ở hàng cuối cùng, nhìn Hạ Diễm viết ra từng con số hết sức có trật tự.
Thẳng thắn mà nói, hắn cho rằng khí chất của Hạ Diễm giống như một nghệ sĩ hơn là học bá tư duy kín đáo.
Hắn đã tồn tại trên thế giới này mấy ngàn năm, sớm đã thông hiểu tri thức cổ kim, cả trong và ngoài nước, lúc Hạ Diễm viết ra con số cuối cùng, hắn biết cậu đã làm đúng.
Kỳ thật hắn cũng có chút ngạc nhiên, Hạ Diễm còn thông minh hơn so với hắn tưởng tượng.
Mặc dù bệnh tật quấn thân, cơ thể yếu ớt, nhưng Hạ Diễm không phải loại bình hoa di động, làm chuyện gì cũng có chủ ý của riêng mình.
Dưới bục giảng đã truyền đến tiếng xì xào bàn tán của các bạn học. Tất nhiên Hạ Diễm biết vì sao giáo sư lại gọi cậu lên bảng, sắc mặt cậu tái nhợt nhìn về phía giáo sư, nhẹ giọng nói: "Em xin lỗi thầy."
Giáo sư thấy cậu đã làm đúng, cũng không gây khó dễ cho cậu nữa, để cho cậu trở lại chỗ ngồi.
Tiểu Kiều gửi cho Hạ Diễm mấy chữ: Hạ tổng trâu bò quá!! Đề này lúc nãy vẫn chưa giảng! Nhưng không biết tại sao giáo sư lại đột nhiên gọi cậu lên làm.
Hạ Diễm không xem trước, cậu chỉ căn cứ vào những kiến thức đã học được trước đó để áp dụng vô giải đề này, cậu hiểu được một chút.
Hạ Diễm trả lời lại bằng một icon cúi đầu, lại nói: Tôi mệt quá nên vừa rồi có ngủ gật trong lớp.
Cậu nhìn qua vị trí bên cạnh mình, dường như Lục Bỉnh Văn có thể kiểm soát được sự xuất hiện của mình, bây giờ cậu lại không nhìn thấy Lục Bỉnh Văn.
Thân thể cậu vẫn còn rất khó chịu, vừa rồi giáo sư đã gọi tên cậu, vậy nên cậu cũng không dám tiếp tục ngủ nữa, đành phải lấy tay chống cằm, giả vờ mình đang nghe giảng, kỳ thật thì tâm hồn đã treo ngược cành cây.
Bởi vì đang sốt nên khuôn mặt trắng như tuyết của Hạ Diễm cũng trở nên ửng hồng, trông giống như một quả đào sắp chín vậy.
Trong đêm tân hôn, làn da trên ngực và xương quai xanh của cậu cũng nổi lên những điểm đỏ, khi đó, đôi môi lạnh lẽo của người kia đã hôn lên làn da cậu hết lần này đến lần khác, khiến cậu cảm thấy vừa ngứa vừa lạnh.
Một viên thuốc hạ sốt nhẹ nhàng đặt trên bàn của cậu.
Hạ Diễm phục hồi lại tinh thần, dẹp hết những hình ảnh kiều diễm kia ra khỏi đầu, cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn vẫn âu phục giày da ngồi bên cạnh.
Thì ra, vừa rồi Lục Bỉnh Văn biến mất không thấy đâu là do hắn đã đi mua thuốc hạ sốt cho cậu.
Bộ dáng ngày thường của Lục Bỉnh Văn có thể xem là cấm dục và lạnh nhạt, hoàn toàn nhìn không ra bộ dáng kịch liệt lúc trên giường.
"Em đang bị sốt." Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói, "Uống thuốc sẽ thoải mái hơn một chút."
Không biết có phải là ảo giác của Hạ Diễm hay không, nhưng giọng điệu của Lục Bỉnh Văn cũng dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.
Hạ Diễm không từ chối, cậu lấy nước nóng uống viên thuốc kia xuống, sau đó nằm sấp trên bàn nghe giảng, cũng không nói chuyện với Lục Bỉnh Văn.
Ánh mặt trời buổi chiều chiếu lên mái tóc bồng bềnh của Hạ Diễm, trông cậu giống như một con mèo lười biếng đang nằm phơi nắng, như thể một giây sau cậu sẽ mọc ra một đôi tai mèo vậy.
Lục Bỉnh Văn vẫn không rời đi cho đến khi Hạ Diễm tan học, hắn vẫn luôn ở bên cạnh Hạ Diễm.
Mọi người ồn ào náo nhiệt rời đi, Hạ Diễm ôm sách nhìn về phía hắn, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn anh đã mua thuốc cho tôi."
Lúc này Tiểu Kiều đến rủ Hạ Diễm cùng đến căng tin mua cơm, Hạ Diễm cứ như vậy bỏ Lục Bỉnh Văn ở lại mà đi cùng Tiểu Kiều.
Lục Bỉnh Văn ngồi tại chỗ trong chốc lát, nhìn ánh hoàng hôn buông xuống lớp học trống rỗng, mãi một lúc sau hắn mới chậm rãi biến mất khỏi căn phòng.
"Sắc mặt cậu trắng bệch luôn." Tiểu Kiều đau lòng nói, "Vị họ hàng kia của cậu cũng thật là, biết thân thể cậu không tốt rồi còn bắt cậu bận trước bận sau, khiến cậu mệt thành như vậy."
Hạ Diễm gật gật đầu, có chút bất đắc dĩ nói: "Kết hôn quả thật rất mệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!