Giữa mùa hè ở thành phố Tân Hải, gió ở đây mang theo cả hơi nóng và hương hoa thơm ngát.
Cách đây không lâu, Hạ Diễm vừa nhận được kết quả thi đại học, thành tích rất tốt, cậu đã trúng tuyển vào khoa kiến trúc của đại học T như mong muốn.
Cả nhà từ trên xuống dưới đều chúc mừng cậu, chị họ cũng mang theo quà đến đúng hẹn.
Trong hoa viên cỏ cây xanh mướt, Hạ Diễm buông bút vẽ đang miêu tả hoa hồng trong tay xuống, giương mắt nhìn chị họ đang chờ mong ngồi ở phía đối diện mình.
"Cho nên… Cậu lại tìm một đối tượng xem mắt khác cho chị, nhưng chị đã lừa ông ấy sáu lần rồi, cậu nói nếu bây giờ chị dám hủy bỏ buổi xem mắt này thì ông ấy sẽ khóa thẻ ngân hàng của chị ngay lập tức? "
"Đúng vậy, tất nhiên là không thể để ông ấy khóa thẻ rồi, nhưng chị cũng sẽ không đi." Cố Hi thở dài, "A Diễm, từ nhỏ đến lớn lúc nào chị cũng yêu thương em, nuôi binh ngàn ngày dùng binh một ngày, em làm ơn đi thay chị đi! "
Hạ Diễm nhẹ giọng nói: "Chị. Như vậy không hay lắm đâu, không nói đến chuyện khác, chỉ riêng giới tính thôi đã không đúng rồi. "
"Hai ~…., nếu một nam sinh xuất hiện ở đó thì chắc chắn đối phương sẽ hết hy vọng, nói không chừng sẽ trực tiếp bảo không tương xứng rồi xoay người rời đi." Cố Hi nói, "Chỉ cần em không xấu hổ thì người xấu hổ chính là anh ta. Dù sao em với người đó cũng là con trai, anh ta cũng không thể làm gì em được! "
Nói xong câu đó, Cố Hi chột dạ nhìn về phía Hạ Diễm.
Hạ Diễm khoác một chiếc tạp dề chuyên dụng để vẽ tranh sơn dầu bên ngoài áo sơ mi, tóc cậu đen nhánh, da trắng như tuyết, tuy mới mười chín tuổi nhưng cũng nhìn ra được là một đại mỹ nhân khí chất ôn nhuận như ngọc.
Bởi vì Hạ Diễm bị hen suyễn bẩm sinh, vậy nên từ nhỏ đến lớn là một cái ấm sắc thuốc, thân thể vẫn rất yếu, còn đi học chậm hơn bạn bè cùng trang lứa một năm.
Cậu vẫn luôn được người nhà bảo vệ rất cẩn thận, ngay cả nói chuyện với người xa lạ cũng sẽ nho nhã lễ độ, chứ đừng nói đến chuyện đánh nhau với các nam sinh khác.
Cảm giác tội lỗi khi bắt nạt nam sinh trong sáng thanh thuần bỗng hiện lên trong lòng, nhưng Cố Hi không quản được nhiều như vậy, bởi vì đã quá muộn rồi!
"Thời gian xem mắt là chiều nay, A Diễm em nhất định phải đi đó!"
Dưới sự năn nỉ ỉ ôi của chị họ, Hạ Diễm tới tháng sau mới tròn mười chín tuổi phải tiếp nhận công việc khổ sai thay người ta đi xem mắt này.
Chiều cùng ngày, thành phố Tân Hải trời trong quang đãng bỗng bất ngờ đổ mưa to.
Nước mưa rơi lộp độp trên mặt đất, tạo thành một vũng nước nhỏ, vũng nước giống như một tấm gương mờ mịt, phản chiếu bóng dáng người qua đường.
Hạ Diễm xuống xe trước một quán cà phê bên bờ biển, vừa xuống xe đã không cẩn thận giẫm lên một vũng nước nhỏ.
Nước bắn lên giày thể thao của cậu, Hạ Diễm vội vàng đi qua, cũng không cúi đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong vũng nước.
Cậu không thích những ngày mưa, thời tiết ẩm ướt và lạnh luôn sinh ra rất nhiều sinh vật âm u.
Trên thế giới này quả thật còn có những sinh vật chưa biết tên khác tồn tại ngoài con người.
Bởi vì bát tự của cậu là cực âm, vậy nên thỉnh thoảng Hạ Diễm cũng sẽ nhìn thấy một vài thứ.
Tương truyền rằng vào ngày 15 tháng 7 âm lịch, quỷ môn rộng mở, mà Hạ Diễm lại sinh đúng ngày đó, vào lúc 2 giờ 2 phút sáng.
Khi còn nhỏ, không chỉ thân thể cậu gầy yếu đến mức gần như sắp chết, mà còn gặp phải nhiều chuyện rất quỷ dị.
Năm ba tuổi, cậu ngoan ngoãn đi thả diều với bà nội bên bờ sông, suýt chút nữa cậu đã bị thủy quái kéo xuống sông ngay dưới mí mắt bà nội.
Sau đó, chuyện quỷ dị lại năm lần bảy lượt xảy ra, cả nhà trên dưới đều bắt đầu thay cậu cầu thần vấn Phật.
Thầy bói nói, bát tự Hạ Diễm cực âm, trời sinh chính là món ngon trong mắt quỷ quái, sợ là sẽ bị quỷ ăn tươi nuốt sống, chắc chắn sống không quá mười chín tuổi.
Tổ tiên Hạ gia từ trước đến nay đều là thương gia, đối với bát quái huyền học tin tưởng không chút nghi ngờ, ông nội Hạ Diễm nghe tiên sinh nói như vậy thì kinh hãi thất sắc, phải tốn rất nhiều công sức mới thay Hạ Diễm cầu được một khối huyết ngọc bảo mệnh.
Huyết Ngọc kia từ khi treo ở trước ngực Hạ Diễm thì chưa bao giờ cởi xuống, nhiều năm như vậy, tuy rằng thỉnh thoảng cậu cũng gặp quỷ, nhưng cuối cùng vẫn an toàn lớn lên.
Chuông treo trước cửa quán cà phê bị gió thổi qua, vang lên hai tiếng thanh thúy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!