Thời gian này Viên Mãn thường xuyên đi đến Khoa Tín, không dễ gì đột nhập được vào hàng ngũ kẻ thù, thám thính được tổng giám đốc Trịnh của Khoa Tín dự định tuyển một trợ lý đời sống. Trợ lý đời sống cũ hình như bị đuổi việc vì bị tra ra là cơ sở ngầm so chủ tịch hội đồng quản trị cài cắm bên người tổng giám đốc Trịnh. Vì vậy tổng giám đốc Trịnh cũng không muốn trực tiếp điều người trong công ty lên thay thế, do đó mới có lần tuyển dụng công khai này.
Mặc dù không rõ chủ tịch phái người theo dõi CEO là có ý gì, nhưng căn cứ tinh thần hi sinh không vào hang cọp sao bắt được cọp con, Viên Mãn vẫn phải nghiến răng xông vào.
Hôm sau là ngày phỏng vấn, đã đến lúc chị họ tà ác nói ra chân tướng với em họ ngây thơ.
Buổi tối, Viên Mãn cố ý mời Lộ Tử Dụ uống bia, ý đồ là chuốc cho Lộ Tử Dụ say xỉn để dễ dàng thuyết phục Lộ Tử Dụ đáp ứng yêu cầu vô lí của cô. Đến tận khi uống đến xách bia thứ tư, Viên Mãn thấy cả người đã nhẹ như bông, nhìn qua một đống chai bia màu xanh lục trước mặt thấy Lộ Tử Dụ vẫn không đỏ mặt, Viên Mãn mới chợt bừng tỉnh. Lộ Tử Dụ có tiếng ngàn chén không say, từ nhỏ đã lớn lên trong xưởng rượu. Rượu vang, rượu trắng hay bia đều không thể đánh gục được cô gái này.
Viên Mãn chỉ có thể thầm than một câu: Thất sách quá là thất sách!
"Chị này, người xưa có câu rượu thơm không sợ ngõ sâu đúng không? Rượu của công ty em nấu dù nặng cũng không sốc, vừa tinh tế vừa nồng đượm vừa ngọt ngào, tại sao vẫn không bán được?" Lộ Tử Dụ phát âm rõ ràng bày tỏ sự bất đắc chí của mình, Viên Mãn lại không nghe rõ một chữ, trời đất quay tròn, nghiêng đầu ngã gục xuống bàn.
Bất kể Lộ Tử Dụ gọi thế nào, Viên Mãn vẫn ngủ say không tỉnh lại.
Giấc ngủ này rất dài, giấc mơ lại lộn xộn lung tung. Mới đầu trong mơ xuất hiện gương mặt của Lộ Tử Dụ, Lộ Tử Dụ với gương mặt xinh đẹp thay cô đi phỏng vấn, miệng lưỡi lưu loát khiến các quan chức phỏng vấn động loạt đứng dậy vỗ tay khen ngợi. Lộ Tử Dụ không nhịn được giơ hai ngón tay tỏ ý thắng lợi với camera trên trần nhà, còn người ở nhà điều khiển tất cả mọi chuyện thì ngẩng mặt cười dài, dư âm văng vẳng bên tai ba ngày không dứt.
Sau đó khuôn mặt Lộ Tử Dụ lại biến thành khuôn mặt của cô, Viên Mãn. Cô mang khuôn mặt núng nính đi tới một phòng làm việc chiếm trọn một tầng lầu. Một người đàn ông mặc âu phục đứng bên cửa sổ phòng làm việc, cô độc như cao nhân không tìm được đối thủ, để mặc gió thổi vạt áo vét bay phần phật. Người đàn ông đó quay lại nhìn cô
- chính là Trịnh Diễn Tự.
Trịnh Diễn Tự giữ nguyên vẻ lạnh lùng, chậm rãi đến gần cô, đuôi lông mày nhướng lên cao ngạo: "Tại sao lại là cô?"
Viên Mãn không trả lời, chỉ cho tay vào túi lấy hàm luật sư đã chẩn bị từ trước ném thẳng xuống trước mặt gã kênh kiệu không ai bì được đó.
Trịnh Diễn Tự nhìn về phía cô, hai mắt xưa nay vẫn quen ăn trên ngồi trước dần dần lộ ra vẻ hoảng sợ. Viên Mãn đắc ý trong lòng: Hừ, sự rồi chứ?
Viên Mãn đang chờ gã quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, đúng lúc này Trịnh Diễn Tự đột nhiên nâng mặt cô lên, bắt đầu liếm điên cuồng...
Đúng vậy, không sai, Trịnh Diễn Tự đang điên cuồng liếm mặt cô... Đợi đã! Tại sao lại chuyển cảnh nhanh thế?
Viên Mãn cố gắng hết sức phản kháng, lại thấy trong tay đầy lông lá. Đến tận lúc này cô mới bừng tỉnh, trợn mắt nhìn Bỏng Ngô đang ngồi trên giường, thè lưỡi vui sướng nhìn cô...
Thì ra là dịch vụ đánh thức chuyên nghiệp của Bỏng Ngô.
Viên Mãn thở phào một hơi, vội vàng xách Bỏng Ngô xuống giường trước khi nó tiếp tục liếm. Nghĩ đến cảnh Trịnh Diễn Tự nâng mặt cô liếm điên cuồng trong mơ, Viên Mãn không nhịn được rùng mình một cái.
Cô vội vàng xoa cánh tay cho ấm hơn một chút, sau đó mới quay lại nhìn bên kia giường.
Lại không thấy bóng dáng Lộ Tử Dụ.
Viên Mãn ôm lấy Bỏng Ngô còn đang cố gắng nhảy lên giường, xỏ dép lê đi ra phòng khách tìm người, nhưng khắp nơi đều không có bóng dáng Lộ Tử Dụ.
Bà Viên đang nhảy trước ti vi theo DVD của Trịnh Đa Yến. Viên Mãn đứng xa xa hỏi một tiếng: "Mẹ! Lộ Tử Dụ đâu?"
"Nó ra ngoài từ sớm rồi. Con cho rằng ai cũng ngủ đến lúc mặt trời lên cao như con chắc?"
Lúc này Viên Mãn mới ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.
Vậy mà đã 9 rưỡi rồi?
***
Trên trán Viên Mãn hiện lên ba chữ "Tiêu đời rồi", vội vã chạy ra khỏi nhà. Gọi điện thoại cho Lộ Tử Dụ mà không sao gọi được, có lẽ con bé này đang ở trên tàu điện ngầm. 10 giờ phỏng vấn, cô Viên vẫn quen tránh mặt người lạ, đứng sau màn chỉ điểm giang sơn lúc này cảm thấy sợ hãi hơn bao giờ hết. Chẳng lẽ cô phải đích thân ra chiến trường?
Nửa tiếng sau Viên Mãn đi tới Khoa Tín, mồ hôi đầm đìa. Mặc dù đã đoán được chức vụ trợ lý đời sống của tổng giám đốc này rất nóng nhưng Viên Mãn vẫn không nhịn được oa một tiếng khi nhìn thấy cảnh tượng thực tế lúc này. Bên ngoài phòng phỏng vấn, các ứng viên xếp thành hàng dài, quả thực có thể sánh được với cảnh tượng khi Apple mở bán iPhone mới.
Thế này cô cũng có thêm thời gian, Viên Mãn vừa xếp hàng vừa đoạt mạng liên hoàn call Lộ Tử Dụ, nhưng ben kia vẫn không có tín hiệu. Viên Mãn gấp đến mức đảo quanh chỗ cũ như kiến bò chảo nóng, xung quanh tất cả đều là tuấn nam mĩ nữ, hình tượng đẹp đẽ, không giống như là đến tìm việc mà như đến tìm bạn đời. Chỉ có một mình cô là không trang điểm, không đi giày cao gót, không làm tóc, thậm chí ngay cả đồ văn phòng cũng không mặc, không giống như là đến phỏng vấn mà giống như đến đưa cơm hộp.
Tất cả mọi ứng viên đến phỏng vấn nhìn thấy cô đều tỏ ra nghi hoặc và khinh thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!