Còn lúc này trong nhà vệ sinh, Cao Đăng vất vả giúp chuyên gia trang
điểm dọn dẹp sạch sẽ đống phế liệu bừa bộn dưới đất, mồ hôi như tắm. Gã
nới cổ áo sơ mi, thở phào một hơi, còn chưa kịp lau mồ hôi thì điện
thoại di động đã vang lên.
Nhìn thấy ba chữ "Viên đầu to" trên màn hình gọi đến, Cao Đăng đầu tiên là ngẩn ra, sau đó là cau mày.
Gã có thể không nghe sao?
Do dự một lát mới nghe máy, quả nhiên lúc này đối tác tồi gọi đến tuyệt đối không có chuyện tốt.
"Mau tới hỗ trợ! Mau tới mau tới!"
Viên Mãn bên kia điện thoại kêu lên như cháy nhà, Cao Đăng đành phải
gật đầu với chuyên gia trang điểm xem như tạm biệt, kéo cửa nhà vệ sinh
bước thẳng ra ngoài.
Không ngờ vừa mở cửa ra ngoài đã đọng ngay phải một phụ nữ đã lớn tuổi.
Thấy một người đàn ông cao to từ trong nhà vệ sinh nữ hùng hổ đi ra,
người phụ nữ này hết sức sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn lại biển hiệu phía trên cửa. Nhà vệ sinh nữ, không sai mà.
Đối mặt với ánh mắt sợ hãi của người phụ nữ này, Cao Đăng cũng hết sức sửng sốt.
Trong 0,01 giây đó, Cao Đăng cho rằng đây chính là thời khắc tồi tệ
nhất của gã trong ngày hôm nay. Nhưng 0,01 giây sau, Cao Đăng đã quyết
định rút lại kết luận vừa rồi.
Bởi vì đúng lúc này chuyên gia
trang điểm cũng đi ra theo: "Cao tiên sinh, chi phí lần này anh cứ
chuyển vào tài khoản của tôi là được..."
Sắc mặt người phụ nữ
trước mặt Cao Đăng trở nên trắng bệch, hết nhìn chuyên gia trang điểm
lại nhìn gã Cao Đăng quần áo xộc xệch, lập tức bàng hoàng tỉnh ngộ, cũng lập tức... trong mắt hiện lên hai chữ: Biến thái.
"Khoan đã..." Có thể cho gã giải thích một chút không?
Nhưng vừa thấy gã lên tiếng, người phụ nữ trung niên này đã nhảy dựng
lên nửa mét như mèo bị giẫm phải đuôi, sau đó vội vã chạy mất dạng. Nhìn theo bóng lưng người phụ nữ đó, Cao Đăng khóc không ra nước mắt, cảm
thấy anh danh một đời của gã đã trôi theo dòng nước...
***
Trịnh Diễn Tự tỉnh lại trong bệnh viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!