Chương 66: (Vô Đề)

Viên Mãn trốn phía sau hai em bé, tim đập như sấm. Hai em bé quay lại

nhìn bà cô hành động kì lạ này, mà bà cô này còn đeo một đôi lông mi giả khoa trương, miệng đỏ chót như vừa ăn thịt trẻ con, đưa tay ra hiệu cho chúng yên lặng: "Suỵt!"

Vốn chính là em bé mới được bốn năm tuổi, hai em bé lập tức kinh hãi, một cậu bé trong đó đột nhiên khóc òa.

Viên Mãn lập tức kinh ngạc trợn mắt. Nghe thấy tiếng khóc của cậu bé

đó, tất cả những người xung quanh đều nhìn về phía Viên Mãn. Viên Mãn

vội dang rộng hai tay định vỗ về cậu bé này, không ngờ cô bé bên cạnh

thấy thế lập tức như gà mái bảo vệ gà con, vừa bảo vệ cậu bé sau lưng

vừa mở hết hỏa lực với Viên Mãn: "Mụ phù thủy, mau buông ra! Buông ra!

Buông ra!"

Viên Mãn: "..."

Sau khi cô bé đó được phụ

huynh bế đi, Viên Mãn vẫn là Viên Mãn trước đó, chỉ có điều trên mặt có

thêm ba vết móng tay, hai dấu răng, cộng thêm một dấu chân. Trẻ con bây

giờ quả thực sức chiến đấu kinh người...

Viên Mãn lau son môi nhòe nhoẹt, thê thảm đứng lên, nhìn thấy vị phụ huynh bế con và lại sững sờ.

"Viên Mãn???"

Vị phụ huynh đó hiển nhiên còn kinh ngạc hơn cả Viên Mãn.

Vị phụ huynh này, cha của cô bé đó, chính là lớp trưởng lớp cấp ba của Viên Mãn.

"Đúng là bạn rồi!" Lớp trưởng cũ quan sát Viên Mãn từ trên xuống dưới:

"Viên Mãn, đúng là bạn thật! Tại sao bạn lại gầy như ma đói thế này?"

Này này... Cậu có thể nói nhỏ một chút không? Viên Mãn vừa lúng túng

cười qua quýt vừa sợ hãi liếc Trịnh Diễn Tự xa xa. Giọng lớp trưởng cũ

thật sự quá to, Trịnh Diễn Tự cau mày nhìn về phía cô.

Viên Mãn vội rụt cổ lại, định trốn ra phía sau lớp trưởng. Nhưng cô đi giày cao

gót vào cao đến mét tám, lớp trưởng cao có mét bảy làm sau che được?

Thấy Trịnh Diễn Tự bắt đầu đi về phía này, Viên Mãn vội cúi xuống giả vờ chơi với cô bé đó, tránh ánh mắt chính xác như radar của Trịnh Diễn Tự: "Lớp trưởng, con gái cậu đã lớn thế này rồi cơ à?"

Lớp trưởng bế con gái: "Tôi có quan hệ tốt với Bác Yến mà, cậu ấy nhờ tôi dẫn con gái đến cầm hoa cưới giúp cậu ấy".

Quan hệ quá tốt ấy chứ. Năm ngoái đi họp lớp, cậu và Bác Yến còn nói

xấu tôi trong nhà vệ sinh mà... Tuy nghĩ bụng như vậy nhưng ngoài mặt

Viên Mãn vẫn giữ nụ cười, biết làm sao được, ai bảo cô phải tránh Trịnh

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!