Sân bóng đá mênh mông, bãi cỏ xanh mướt được ánh đèn chiếu sáng bừng. Bác Yến đứng trên sân bóng, người cao mét tám mấy mà vẫn tỏ ra hết sức nhỏ bé.
Xung quanh hắn chỉ có bóng dáng của chính hắn được ánh đèn in xuống mặt cỏ.
Bác Yến cho rằng mình có thể đã điên. Tại sao hai chữ chia tay lại có thể nói ra miệng dễ dàng như vậy?
Tống Lâm Giai có gì không tốt? Trong đợt du học sinh đó, Tống Lâm Giai là cô gái xinh đẹp nhất, thông minh nhất, nói chuyện với hắn hợp nhất, đi bên cạnh cũng nở mày nở mặt nhất.
Cũng là sau khi gặp Tống Lâm Giai, hắn mới thật sự hiểu được, từ lâu hắn đã không còn yêu Viên Mãn nữa. Thứ duy nhất chống đỡ tình cảm của hắn và Viên Mãn chính là quá khứ, những kí ức của tám năm trời. Nhưng hơi ấm của quá khứ sao đọ được với sự ấm áp hiện tại?
Thế là dần dần hắn càng ngày càng không muốn nghe điện thoại Viên Mãn gọi tới. Cho dù khi nhìn thấy mặt Viên Mãn trên màn hình, trong đầu hắn cũng chỉ còn một nghi vấn: Tại sao cô ta lại béo hơn rồi...
Hắn chỉ lựa chọn như tất cả những người đàn ông khác sẽ lựa chọn, có lẽ có một chút áy náy, nhưng thật sự không quá quan trọng...
Chủ yếu là đáng mừng, đáng mừng vì cuối cùng hắn đã thoát khỏi Viên Mãn, thoát khỏi một người phụ nữ chỉ biết nói "Không sao, không mua nhà cũng có thể kết hôn", "Không sao, chúng ta cùng kiếm tiền nuôi con", "Không sao, có vấn đề gì chúng ta cùng nhau giải quyết".
Cuối cùng cũng cáo biệt một người phụ nữ không mang nổi cho hắn bất cứ động lực nào, cuối cùng nghênh đón cuộc sống tràn ngập cảm xúc mà hắn mong muốn.
Một Tống Lâm Giai hoàn toàn trái ngược với người yêu cũ đi vào cuộc sống của hắn, đây không phải điều hắn muốn sao? Nhưng vì sao lại càng ngày càng mệt mỏi? Càng ngày càng kìm nén?
Mới đầu hắn thích Tống Lâm Giai vì cô ta luôn có chính kiến, nhưng dần dần số lần bất đồng ý kiến càng ngày càng nhiều, kéo theo tranh cãi cũng càng ngày càng quyết liệt.
Mới đầu hắn thích tính đỏng đảnh đặc thù của phụ nữ, hắn có thể chịu thua để dỗ dành cô ta, có thể cứng rắn chinh phục cô ta, cả hai cách đều mang lại niềm vui. Nhưng dần dần hắn bắt đầu bận công việc, không có thời gian và sức lực dỗ dành, thế là lại tranh cãi không ngớt. Hắn không muốn tranh cãi, cô ta nói hắn bạo hành lạnh. Hắn tranh cãi, cô ta nói hắn đạt được rồi là không còn trân trọng...
Quả thật, hắn đã mắc bệnh chung của đàn ông, nắm trong tay là không còn quý trọng?
Bác Yến không biết.
Một cú sút xa búa tạ, vào! Đồng thời hắn cũng trượt chân ngã bệt xuống đất, đầu đầy mồ hôi.
Phiền muộn thật sự có thể lăn xa theo trái bóng sao? Không hề...
Đến tận lúc một cảm giác lạnh buốt chạm vào cánh tay hắn.
Có lúc trí nhớ của da thậm chí còn tốt hơn của đầu óc. Đã bao lâu qua rồi? Mỗi lần gặp phải chuyện phiền lòng nào, hắn đều sẽ tới chỗ này đá bóng. Mỗi lần hắn mệt nằm xuống trước cầu môn đều có một người nhẹ nhàng đến gần, chạm chai nước khoáng mát lạnh vào cánh tay hắn.
Hắn rùng mình vì lạnh, đồng thời quay lại, nhất định có thể nhìn thấy một gương mặt tươi cười: "Biết ngay là anh lại đến đây đá bóng mà..."
Cứ thế, kí ức và hiện thực xáo trộn trong một thời gian ngắn ngủi. Lúc này Bác Yến quay đầu lại, nói gần như là vô thức: "Viên Mãn!"
Quay lại.
Sửng sốt.
Trước mắt Bác Yến là Tống Lâm Giai.
Tống Lâm Giai có lẽ cũng phát hiện, khi hắn gọi cái tên này và quay đầu lại, trong ánh mắt và giọng nói của hắn đều ngập tràn chờ mong, dù có lẽ ngay cả chính hắn cũng không biết.
Tống Lâm Giai cầm chai nước khoáng, lòng bàn tay có lạnh đến mấy cũng không lạnh hơn trái tim cô ta lúc này được.
Vội vội vàng vàng tìm đến đây, mồ hôi chảy nhòe cả trang điểm, bạn trai mình lại buột miệng gọi tên một người phụ nữ khác.
Tống Lâm Giai muốn cười lạnh mà không cười nổi.
Bác Yến vội vàng đứng lên, ánh mắt bối rối, tận lực che giấu gì đó. Có lẽ ngay cả chính hắn cũng kinh hãi, tại sao mình lại gọi tên Viên Mãn...
"Sao em lại đến đây?"
Trả lời hắn là một cái tát của Tống Lâm Giai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!