Lộ Tử Dụ là em con dì của Viên Mãn, đúng tiêu chuẩn "con nhà người ta", đặc biệt là khi còn bé, câu cửa miệng của bà Viên khi mắng con mình bao giờ cũng là "Con xem con Lộ Tử Dụ nó thế nào, rồi nhìn lại con xem thế nào!" Ba chữ Lộ Tử Dụ dần dần trở thành một cửa ải Viên Mãn vĩnh viễn không thể vượt qua. May mà khi Lộ Tử Dụ được mười mấy tuổi, công ty rượu của ông Lộ lâm vào hoàn cảnh khó khăn vì nợ nần, nhà họ Lộ đành phải chuyển theo nhà xưởng về nam, trở lại Thiệu Hưng, từ đó chỉ có ngày lễ ngày tết Lộ Tử Dụ mới về Bắc Kinh. Thỉnh thoảng nhìn thấy ảnh tự sướng Lộ Tử Dụ đăng trên mạng, Viên Mãn lại không nhịn được ghen tị, tại sao con bé này càng lớn lại càng xinh thế? Chẳng phải vẫn nói lúc nhỏ xinh đẹp thì lớn lên sẽ xấu xí sao? Chẳng hạn như cô, Viên Mãn. Còn đứa em họ này không những xinh đẹp mà dáng người còn rất chuẩn nữa, gầy như mình dây mà ngực vẫn đầy đặn. Thậm chí ngay cả tên đều rất dễ nghe, nếu chỉ số thông minh cao hơn một chút thì Lộ Tử Dụ quả thực có thể coi là hoàn mỹ. Nhưng theo Viên Mãn biết thì cô em họ này của mình không được thông minh cho lắm, hai năm trước thay vị trí của cha trở thành giám đốc công ty rượu. Quả nhiên dưới sự điều hành của Lộ Tử Dụ, công ty làm ăn càng ngày càng kém, bây giờ đã đến bờ vực phá sản.
Bây giờ kể cả cho Viên Mãn nguyên một đĩa thịt kho tàu cũng không thể khiến tâm tình cô tốt hơn được: "Nó không ở nhà mà quản lí công ty của nó, tự nhiên chạy tới tìm việc làm gì?"
Bà Viên không để ý đến câu hỏi này của cô, vẫn tiếp tục nói: "Con dọn cả một cái tủ quần áo của con nữa, để nó còn có chỗ chứa hành lí".
Định định định... định chơi trò tu hú cướp tổ chim sâu hay sao?
Viên Mãn vung tay hô to để bảo vệ quyền lợi của mình: "Con phản đối!"
Vừa dứt lời đã bị bà Viên lạnh lùng bác bỏ: "Phản đối không có hiệu quả".
Để chống lại chủ nghĩa bá quyền của bà Viên, Viên Mãn quyết định mang Bỏng Ngô bỏ nhà ra đi, địa điểm là chỗ ở của Cao Đăng, không có gì khó đoán. Mặc dù Viên Mãn luôn miệng chê em họ mình chỉ số thông minh không cao nhưng bản thân cô cũng không hơn người ta là mấy, thi bằng lái xe ba lần mà vẫn không lấy được bằng, đến nay trình độ lái xe còn dừng lại ở giai đoạn lùi chuồng.
Ngồi trên chiếc xe đạp điện của mình, Bỏng Ngô thì ngồi trong ba lô chỉ thò cái đầu ra ngoài, Viên Mãn cứ thể thảnh thơi đi tới nhà Cao Đăng.
Cô không báo trước mà đã đến nhà nhưng Cao Đăng lại không hề không bất ngờ: "Lại mang con chó của chị đến ăn chực à?"
Dù than vãn như vậy nhưng Cao Đăng vẫn nghiêng người cho cô vào nhà.
Bỏng Ngô còn thông thạo hơn cả Viên Mãn, vừa được Viên Mãn thả ra khỏi ba lô đã chạy nhanh vào phòng khách, nhảy lên sofa chơi đùa.
Cao Đăng nhìn mà lắc đầu: "Đúng là chủ nào chó đấy".
"Đâu có?"
Viên Mãn không phục, nghênh ngang ngồi xuống sofa, gác chân lên bàn uống nước, suýt nữa làm đổ cốc nước để trên bàn khiến Cao Đăng hét lên kinh hãi, vội vã lao tới: "Cẩn thận!"
Viên Mãn còn tưởng xảy ra chuyện gì, định thần nhìn lại, thì ra Cao Đăng chạy tới là để cứu chiếc máy tính bên cạnh cốc nước.
"Làm bản tiểu thư sợ chết khiếp..."
"Chị làm em sợ chết khiếp mới đúng. Mỗi lần đến lại làm hỏng một bộ máy tính của em. Em đang làm việc, trong máy tính toàn là tài liệu, tiểu thư kiềm chế một chút cho em nhờ".
Những lời này lại khiến Viên Mãn tò mò. Cô ghé vào gần xem màn hình máy tính: "Cậu nhận việc mới à? Sao chị không biết?"
Cao Đăng chỉ hận không thể vo tròn Viên Mãn thành một cục ném ra ngoài cửa sổ: "Chị Viên, chị em mình góp vốn mở công ty, chị thì suốt ngày nhàn rỗi ngồi chơi, em thì ngày nào cũng bận như chó. Chị thấy chị làm như thế có được không?"
Nếu hôm nay không xem máy tính của Cao Đăng, quả thật Viên Mãn cũng quên béng việc này luôn. Thời gian trước họ đã đạt được thỏa thuận hợp tác với một công ty nhỏ do các sinh viên vừa tốt nghiệp sáng lập, hợp tác phát triển một ứng dụng chuyên trị chứng bệnh FA. Viên Mãn đưa ra ý tưởng và cách giải quyết, các sinh viên mới tốt nghiệp phụ trách công nghệ.
Sau khi nghiên cứu phát triển được ứng dụng sẽ tiến hành tuyên truyền thông qua trang weibo "Cô Viên hôm nay không làm thêm giờ", đến lúc có tiếng tăm sẽ có thể tìm được nhà đầu tư, từ đó cô Viên sẽ dẫn một đám lính mới tò te lên làm CEO, cưới hoa hậu, đi lên đỉnh cao của cuộc đời. Đương nhiên lí tưởng rất tốt đẹp, tiến trình hiện thực lại tương đối thong thả, hợp đồng vừa kí chưa được bao lâu, bây giờ còn nằm ở giai đoạn phát triẻn sơ khai, Viên Mãn cũng không chú ý lắm, chỉ có Cao Đăng vẫn bận rộn suốt ngày.
Cao Đăng làm bộ tức giận, Viên Mãn tự biết đuối lí, lập tức vỗ vỗ tay ra hiệu cho Bỏng Ngô: "Bỏng Ngô, giúp tao lấy thân báo đáp một chút!"
Bỏng Ngô lập tức thân mật lao lên trên người Cao Đăng, thè lưỡi liếm gắp mặt gã, Cao Đăng muốn tránh cũng không tránh được. Viên Mãn thì ngồi bên cạnh, vừa xem chuyện vui vừa làm bộ oai phong lẫm liệt: "Vậy hôm nay chị sẽ hi sinh một chút, cùng thức đêm với cậu để nghiên cứu ứng dụng này".
Cao Đăng không ngước mắt lên, lập tức bóc mẽ cô: "Bỏ nhà ra đi chạy đến đây tá túc từ cứ nói thẳng".
Đã chơi với nhau mười mấy năm, gã còn không rõ mấy mánh khóe đó của Viên Mãn hay sao?
Viên Mãn lập tức cười hì hì, ôm quyền đổi giọng nói: "Đại nhân anh minh!"
***
Kì thực nói thẳng thì ứng dụng đến bây giờ còn chưa nghĩ ra nên đặt tên là gì này chính là một bản nâng cấp của phần mềm yêu đương ảo. Trên thị trường hiện nay đã có không ít ứng dụng yêu đương ảo, làm thế nào sáng tạo cái mới, làm tốt hơn, tinh tế hơn người khác trở thành nhiệm vụ quan trọng nhất mà họ cần giải quyết. Con đường họ định ra hiện nay có lẽ là đúng:
Đầu tiên đánh giá chỉ số ung thư độc thân của người sử dụng, tìm được nguyên nhân nội tại và ngoại tại khiến người dùng không thể yêu đương; Tiếp theo xem bệnh bốc thuốc, triệt để thay đổi thể chất không thể yêu đương của người dùng; Tiếp nữa, mô phỏng ra các hình ảnh với độ khó khác nhau, dắt tay chỉ việc dạy người dùng làm thế nào theo đuổi người khác... Nhưng con đường này chỉ sai một li là đi một dặm, biến thành một phần mềm hẹn hò với danh nghĩa kết bạn nhưng thực chất là phục vụ nhu cầu tìm đối tác của trai gái làng chơi giống các phần mềm khác trên thị trường. Đây cũng là vấn đề khiến đội ngũ nghiên cứu tương đối lo lắng.
"Cao đại nhân, chúng ta cứ gọi đồ ăn khuya đã, sau đó vừa ăn vừa chậm rãi nghiên cứu, thế nào?" Ngồi trước máy tính chưa được nửa tiếng, Viên Mãn đã không ngồi yên được nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!