Chương 39: (Vô Đề)

Lúc này Viên Mãn nhìn Tống Lâm Giai, dường như nhìn thấy chính mình ba tháng trước.

Đêm đó, ba tháng trước, cô không chịu tin tưởng Bác Yến lại vứt bỏ tình cảm tám năm giữa hai người. Hôm nay, ba tháng sau, Tống Lâm Giai không

chịu tin tưởng người bạn trai đang yêu nhau tha thiết lại dễ dàng vứt bỏ mình như thế.

Nói cho cùng, cô và Tống Lâm Giai có gì sai? Cấu xé một mất một còn vì một gã đàn ông rác rưởi? Viên Mãn cô không làm được.

"Hắn thật sự không liên lạc với tôi! Không tin cô tự xem đi!" Thậm chí

Viên Mãn còn rút điện thoại di động ra: "Ngay cả một cuộc điện thoại

cũng không có!"

Kì thực nếu không có Trịnh Diễn Tự ở đây, bất

kể Viên Mãn chính khí lẫm liệt đến mấy, tỏ ra không thẹn với lương tâm

đến mấy, có lẽ Tống Lâm Giai vẫn cứ không tin. Nhưng giờ này phút này,

nhìn từ góc độ của một người ngoài đơn thuần, đã có Trịnh Diễn Tự rồi,

ai còn cần Bác Yến nữa? Lí lẽ này Tống Lâm Giai vẫn hiểu được.

Sau khi ý thức được điều này, sự kiêu ngạo của Tống Lâm Giai cũng tắt phụt, lẩm bẩm tự nói với mình: "Tôi nên làm thế nào?"

Nhìn Tống Lâm Giai hồn xiêu phách lạc, kì thực Viên Mãn rất muốn bỏ lại một câu "Liên quan quái gì đến tôi" rồi phóng khoáng quay đi. Nhưng cô

vừa vòng qua Tống Lâm Giai, đi được hai bước đã dừng lại không tự chủ

được.

Sự chán chường và bất lực của Tống như một tấm lưới trùm lên trái tim thánh mẫu của Viên Mãn.

"Hắn có thể đang ở sân bóng đá trường trung học số 4".

Trước đây mỗi khi gặp phải những khó khăn không vượt qua được, Bác Yến

luôn đến đó đá bóng. Nghe Bác Yến kể, từ nhỏ hắn đã rất thích đá bóng,

nhưng hắn quá mập, các bạn không bao giờ muốn đá cùng với hắn, hắn chỉ

có thể ngồi suốt buổi trên băng ghế lạnh lẽo. Đến lúc mặt trời lặn, tất

cả mọi người đều đã về, chỉ còn lại một quả bóng bị vứt bỏ và chính hắn

cũng bị vứt bỏ. Dần dà Bác Yến quen với việc đá bóng một mình trên sân

bóng không một bóng người, không có người xem, cũng không có đồng đội.

Vì vậy hắn còn luyện được kĩ năng đá bóng rất tốt, nhưng ai cũng không

biết, ai cũng không muốn biết...

Sự tự ti được hình thành từ

nhỏ gần như đã thấm sâu tận cốt tủy Bác Yến, vì vậy sau đó sân bóng đá

trở thành cảng tránh bão của hắn, đến tận lúc Viên Mãn đi vào cuộc đời

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!