Chương 37: (Vô Đề)

Càng ngày càng gần... Càng ngày càng gần... Viên Mãn gần như có thể ngửi thấy hơi thở của anh ta. Như một kẻ nhát gan với lương tri dần bị nam sắc nuốt trọn, hai giọng nói vẫn đánh nhau bên tai.

Một giọng đang la hét: Trịnh Diễn Tự, Trịnh Diễn Tự! Ngươi mau tỉnh lại cho ta! Tỉnh lại đánh bay ta ra!

Một giọng khác đang dụ dỗ: Đừng tỉnh dậy! Tiểu Tự Tự, thoải mái hưởng thụ nụ hôn của ta trong mơ đi! Ha ha ha ha ha ha...

Ha ha...

Hôn được rồi!

Cảm giác đầu tiên không ngờ lại là: A... còn mềm mại hơn tưởng tượng. Trịnh Diễn lạnh mặt lạnh, không ngờ môi lại ấm áp như vậy...

***

Lông mày Trịnh Diễn Tự khẽ động rồi tỉnh lại.

Bên tai vẫn là những tiếng ộp pa, sum ni đa, sum ni đa, ộp pa từ ti vi truyền đến như ma gĩ tường. Trịnh Diễn Tự tiện tay cầm lấy điều khiển ấn tạm dừng. Giấc ngủ này thật sâu, phim Hàn dù không phải bí kíp yêu đương thì cũng là chuyên gia ru ngủ. Trịnh Diễn Tự day mi tâm, đưa mắt nhìn quanh: "Viên Mãn?"

Không có ai trả lời anh ta.

Hình ảnh đang tạm dừng trên ti vi, nam nữ nhân vật chính đang hôn nhau, cô giáo Viên lại chẳng biết đã đi đâu.

Lúc này cô giáo Viên đang làm gì?

Đang trốn trong nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu, đón nhận sự cắn rứt của lương tâm.

Xuất phát từ ham muốn cá nhân của bản thân mà hôn khách hàng của mình, quả thực tội không thể tha! Tuy nhiên... Nhưng mà... Có điều... Môi của Tiểu Tự Tự, bất kể là xúc cảm, tính chất hay là mùi vị... Các phương diện đều quá thích hợp để hôn, làm mọi người chỉ muốn hôn sâu cho thỏa...

Dừng lại dừng lại dừng lại! Cô giáo Viên ơi là cô giáo Viên, cô đừng có chìm đắm trong dư vị nữa! Viên Mãn vừa mắng chính mình vừa lấy điện thoại ra gọi cho Cao Đăng.

Phải để Cao Đăng cũng mắng chính mình, nếu không giấc mơ này sợ là không tỉnh lại được...

Đáng tiếc điện thoại vẫn không có người nghe máy, Viên Mãn nghe tiếng tut tút trong điện thoại, chợt cảm thấy mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Vừa ủ rũ đặt điện thoại xuống, tiếng gõ cửa đã vang lên bên tai.

Viên Mãn giật mình, run tay, điện thoại rơi tõm vào bồn cầu.

Trịnh Diễn Tự đứng ngoài cửa nhà vệ sinh đương nhiên nghe thấy trong nhà vệ sinh có tiếng kêu "A". Anh ta cau mày gõ cửa lần nữa: "Viên Mãn? Cô đang làm gì trong đó?"

Viên Mãn trả lời không hề suy nghĩ: "Đi nặng".

"Thế cô kêu la cái gì?"

"Táo bón không được à?" Viên Mãn đứng bên bồn cầu, nhìn chiếc điện thoại đáng thương của mình chìm dưới đáy nước, tự nhiên tức giận.

Phụ nữ táo bón lại cáu kỉnh như vậy? Thứ cho Trịnh tiên sinh không hiểu nổi.

"Cô cứ ngồi trong đó đi. Hướng Mông vừa hẹn tôi đi ăn cơm. Tôi đi đây".

Viên Mãn không thèm nghe tiếng bước chân rời đi, mò điện thoại lên với vẻ mặt chán ghét, vội thả vào bồn rửa tay xối nước. Điện thoại đã rửa sạch nhưng không làm thế nào bật lên được. Viên Mãn nhìn chính mình trên màn hình điện thoại, không nỡ tức giận chính mình, càng không nỡ tức giận Tiểu Tự Tự vừa mất nụ hôn đầu tiên mà không hề biết, chỉ có thể tức giận người nào đó không chịu nghe điện thoại.

Cao Đăng, nếu không phải tại cậu không nghe điện thoại thì làm sao điện thoại của chị lại rơi xuống bồn cầu. Đợi đã... Trịnh Diễn Tự vừa nói gì?

Nói Hướng Mông hẹn anh ta đi ăn?

Đến tận lúc này Viên Mãn mới phản ứng lại, vội bỏ lại điện thoại đuổi theo ra ngoài. Vừa chạy ra đến phòng khách đã thấy Trịnh Diễn Tự mặc quần áo lịch sự nghiêng người ra cửa.

Viên Mãn chưa kịp gọi anh ta, anh ta đã đóng sầm cửa lại.

Tiếng đóng cửa vẫn còn vang vọng, trong căn phòng rộng lớn đã chỉ còn lại một mình cô giáo Viên, ôm vô số phim Hàn và một trái tim không nói nên lời là cảm giác gì...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!