Đường về yên tĩnh đến đáng sợ.
Trịnh Diễn Tự yên lặng như trước giờ vẫn vậy. Còn Viên Mãn luôn luôn ồn ào thì...
Một giọng nói vang lên trong lòng: Thời gian tới có lẽ mình phải dùng đến bản lĩnh thật sự.
Một giọng nói khác lại vang lên: Viên Mãn, mày sẽ hối hận, mày nhất định sẽ hối hận...
Hai âm thanh cứ thế cãi nhau trong đầu, Viên Mãn đâu còn có tâm tư chọc cười?
Có lẽ bởi vì quá yên tĩnh, khi điện thoại di động đổ chuông, Viên Mãn
giật mình thoát khỏi cuộc cãi lộn của hai âm thanh trong đầu, tập trung
tinh thần nghe điện thoại.
"Bên chỗ Trịnh Diễn Tự tiến triển thế nào?" Đối tác yêu nghề gọi đến giám sát công việc.
"Tạm được. Còn bên chỗ cậu?"
"Cô ta cùng một đám bạn tụ tập trong một quán rượu sang chảnh".
Viên Mãn liếc nhìn Trịnh Diễn Tự ngồi ở ghế sau. Một người phụ nữ như
Hướng Mông không khác gì một đóa hướng dương, ở đâu cũng rực rỡ sắc màu. Trong mắt Trịnh Diễn Tự, một kẻ lạnh lùng như hồ sâu suối lạnh, hai chữ Hướng Mông này có lẽ cũng có ý nghĩa như ánh mặt trời trên bờ biển,
nhiệt tình mà ấm áp khiến anh ta không thể từ chối.
Cao Đăng bên kia vẫn đang tiếp tục cung cấp tin tình báo.
"Em nói với chị này, cô nàng Hướng Mông đó quả thực chính là con cưng
của trời. Em bám theo cô ta mấy ngày, tất cả những người xung quanh cô
ta đều có ngoại hình đẹp đẽ khí chất cao sang, em không hiểu, chẳng lẽ
cô ta không có người bạn nào ngoại hình hơi xấu một chút à?"
Trong quán rượu vốn là một tòa tứ hợp viện, khung cảnh thanh nhã, ngay
cả những thứ đồ nhỏ trên bàn cũng là đồ cổ được chủ nhân sưu tầm, giá cả đương nhiên không thấp, một chai bia cũng rất đắt tiền. Lúc này Cao
Đăng uống bia mà trong lòng lại đang rỉ máu.
Hướng Mông và đám
bạn ngồi quanh một chiếc bàn dài cách gã một tấm bình phong, người nào
cũng xinh đẹp rực rỡ, chuyện trò vui vẻ. Cao Đăng ngồi rất gần, không
cần bất cứ thiết bị nghe trộm nào cũng có thể nghe được toàn bộ nội dung trò chuyện của họ.
"Hướng Mông, bạn trai bạn đâu? Tại sao không cùng về với bạn?"
"Bạn trai? Chết rồi! Bây giờ tớ độc thân". Hướng Mông vừa nói vừa giơ
tay lên cho mọi người thấy chiếc nhẫn độc thân đang đeo trên ngón trỏ.
"Ha ha, chia tay cũng được. Tớ vẫn không rõ gã Daniel đó có gì tốt, chẳng qua biết chơi lãng mạn, biết..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!