Loại tiểu lâu la như Viên Mãn sao có thể chống lại được khí thế bá vương của ông già? Cô ngoan ngoãn ôm Bỏng Ngô lên, nhường đường cho ông già đi vào cửa: "Cô chính là trợ lý đời sống nó mới tuyển à?"
"Vâng".
"Nó bị ốm rồi à?"
"Vâng".
Mặc dù không biết tại sao tin tức của ông già này nhanh nhạy như vậy, nhưng Viên Mãn vẫn không dám ngẩng đầu lên, chỉ đi theo phía sau ông già nửa mét, ông ta hỏi gì đều trả lời thành thật.
Có lẽ Bỏng Ngô xun xoe nhìn thấy cô lúc này cũng phải cam chịu thua kém.
"Bệnh gì?"
"Hỏng súng rồi".
Cạnh một tiếng, chiếc ba tong trong tay ông già rơi xuống đất.
Một đôi mắt trợn tròn nhìn về phía Viên Mãn: "Cái gì???"
Viên Mãn chỉ có thể thầm than ông cụ này quả thực có khả năng biểu cảm rất tốt, từ tóc mai hơi dựng lên đến ngón tay khẽ run rẩy đều cho thấy sự khiếp sợ trong lòng ông ta: "Thằng ranh này, dù không muốn lấy vợ thì cũng không được tự cung chứ!"
Cô đâu nói anh ta tự cung...
Có lẽ ông cụ xem phim võ hiệp nhiều quá nên mới suy diễn lung tung như vậy...
Thấy Viên Mãn vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, ông già đứng ngồi không yên, bước đi như bay vào bên trong. Nhưng căn hộ chiếm nguyên một tầng, bảy tám phòng, ông ta biết đi đâu tìm thẳng nghiệt tử nhà mình? Một ánh mắt như dao lia trở lại: "Nó đâu?"
Bị ánh mắt đâm xuyên thấu, Viên Mãn mới biết ánh mắt Trịnh Diễn Tự vậy mà còn không phải sắc bén nhất, vội vàng xun xoe thêm gấp bội, mau mắn trả lời một lèo không cần chấm phẩy: "Trịnh tiên sinh đến công ty rồi lát nữa anh ấy sẽ về bác đợi một lát cháu đi lấy đồ uống cho bác bác uống cà phê hay uống trà?"
"Nó đã bị như thế mà vẫn còn đến công ty?"
Viên Mãn nên giải thích thế nào? Chẳng lẽ cô có thể nói với ông ta rằng con trai bác bị cháu tàn nhẫn ngồi lên, bị mẹ cháu tàn nhẫn đá vào, bị con chó của cháu tàn nhẫn vồ trúng? Đương nhiên không thể! Với tính khí nóng nảy của ông già này, cô mà nói thật như vậy, rất có thể nhà họ Viên sẽ xảy ra một vụ thảm án diệt môn...
Viên Mãn đưa mắt nhìn xa xăm, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt ông già, ấp úng một hồi lâu, cuối cùng cũng sắp xếp xong từ ngữ: "Trịnh tiên sinh chỉ có một vấn đề nhỏ ở chỗ đó thôi, đã đến bệnh viện khám, không có gì đáng ngại".
"Không gãy?"
Viên Mãn đáp hết sức trịnh trọng: "Không gãy".
"Có ảnh hưởng việc tôi bế cháu không?"
Chắc là... không đâu... Viên Mãn vội cắt bỏ hai chữ chắc là, đáp trịnh trọng hơn nữa: "Không đâu".
Không biết cách đó mấy cây số, nếu Trịnh Diễn Tự biết lúc này trong nhà anh ta có một già một trẻ đang thảo luận thân mật về súng ống của mình thì sẽ có phản ứng thế nào?
Trong lúc Viên Mãn nghĩ như vậy, trong phòng họp số 2 của phòng nghiên cứu phát triển Khoa Tín, ngoài chuyên viên thiết kế vừa tháo dỡ các phụ kiện điện thoại trên mô hình 3 chiều vừa trình bày về ý tưởng thiết kế, những người còn lại đều nghiêm túc yên lặng. Đến tận lúc một tiếng hắt hơi phá vỡ yên lặng.
"Ắt xì!"
Chuyên viên thiết kế không thể không dừng lại, đợi tổng giám đốc Trịnh cầm lấy khăn giấy trợ lí đưa cho, lau mũi xong mới tiếp tục nói: "Lần này chúng tôi chọn chất liệu vỏ ngoài điện thoại là..."
Trịnh Diễn Tự ném khăn giấy vào sọt rác, vẫn ngồi điềm nhiên, chăm chú nghe, nhìn bề ngoài rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại không bình tĩnh: Chẳng lẽ anh ta dự ứng với cái đầu trọc ngồi đối diện cách đó một quãng? Tại sao ngồi họp một lúc mà hắt hơi đến mấy lần...
Còn hai kẻ đầu sỏ làm anh ta hắt hơi, lúc này một người đang ngồi đàng hoàng trên ghế sofa, ung dung uống trà, một người khác thì ngồi trong nhà vệ sinh, đang vất vả giặt khăn lau.
Đến lúc Viên Mãn dọn dẹp nhà vệ sinh xong xuôi thì đã là nửa tiếng sau. Mồ hôi như tắm, cô quay ra phòng khách, ông già đang ngồi yên lặng nghe điện thoại.
Viên Mãn không dám quấy rầy ông ta, đang định quay vào phòng bếp rót nước uống chợt khựng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!