Chương 30: (Vô Đề)

Sáng sớm một ngày thứ năm hết sức bình thường.

Thành phố dần dần thức tỉnh, trời đẹp, sương sớm tan dần, bừng bừng sức sống.

Viên Mãn tỉnh dậy trên giường.

Vừa mở mắt ra đã đau đầu như búa bổ, không nhịn được đưa tay day huyệt thái dương như bất cứ một kẻ say rượu nào khác.

Bỏng Ngô đang nằm bò bên giường, vui sướng cắn một vật thể không xác định nho nhỏ, vừa nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên nhìn. Viên Mãn còn đang cố gắng nâng mí mắt lên, Bỏng Ngô đã tung người nhảy lên giường, lập tức liếm Viên Mãn ướt hết mặt.

Viên Mãn vội ngồi dậy đẩy Bỏng Ngô ra. Lúc này trước mắt cô là bộ mặt chó hớn hở, cái đuôi vẫy như muốn gãy, và cảnh tượng xa lạ trong phòng...

Thực ra cũng không thể coi là hoàn toàn xa lạ.

Viên Mãn vừa ném Bỏng Ngô xuống giường vừa cố gắng ngưng tụ ánh mắt. Giường lạnh lẽo, tủ đầu giường lạnh lẽo, tường phòng lạnh lẽo, rèm cửa sổ lạnh lẽo... Đây đây đây... đây không phải phòng ngủ nho nhỏ, ấm áp và bừa bộn của cô?

Đây đây đây... đây rõ ràng là nhà của Trịnh Diễn Tự...

Kết luận này trong nháy mắt khiến Viên Mãn hóa đá.

Nhưng vì sao cô lại ở đây?

Bỏng Ngô... Vì sao cũng ở đây?

Viên Mãn còn chưa kịp sắp xếp lại ý nghĩ thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa. Không hề do dự co lại trên giường, trùm kín chăn giả bộ lợn chết.

Cô nghe thấy tiếng bước chân, đi dép lê, không nhanh không chậm, rõ ràng chính là khí trường đặc trưng của Trịnh Diễn Tự... Chân tay luống cuống, Viên Mãn chỉ có thể cắn móng tay, tràn ngập đầu óc là: Mình nên làm thế nào? Mình nên làm thế nào? Mình nên làm thế nào?

Cạch! Một tiếng động nhỏ vang lên, có thứ gì đó được đặt lên trên chiếc tủ đầu giường.

Chẳng lẽ là bữa sáng?

Một đêm say rượu, sáng hôm sau tỉnh lại, nào là ngủ giường lạ, nào là có người mang bữa sáng tới. Với kinh nghiệm sách truyện phong phú của Viên Mãn, đây rõ ràng là một tình tiết điển hình kiểu "chủ tịch bá đạo vs thiếu nữ"...

Nghĩ lại hôm qua cô giáo Viên còn đang ngưỡng mộ và đố kị em họ nhà mình ngủ được với ông chủ, nào ngờ chưa đến 24 tiếng, cô đã...

Trong chăn, cô giáo Viên xấu hổ che mặt. Một giây sau lại bỏ tay ra khỏi mặt, vẻ mặt trở nên rất ân hận. Chết tiệt! Nếu không say rượu thì thật là tốt. Ngón tay anh ta thon dài thế nào? Cơ bụng anh ta dẻo dai thế nào? Cánh tay anh ta rắn chắc thế nào? Cô thật sự không thể nào nhớ nổi.

Trong lúc Viên Mãn đang hối hận đến tím tái ruột gan, ngoài chăn vang lên một tiếng ho.

"Khụ khụ".

Giả vờ ho, rõ ràng là khó xử không biết nên đánh thức cô thế nào. Vừa nghĩ đến cảnh người nào đó đang đỏ mặt tía tai đứng bên giường, Viên Mãn đã kích động như thể có một son sống cuồn cuộn chảy trong lồng ngực.

Theo đuổi ngàn năm mới được ngủ với nữ thần chắc cũng chỉ đến thế...

Ai da! Ho làm gì chứ? Trực tiếp lật chăn ra cưỡng hôn là được mà! Tôi không ngại đâu! Nào! Tới đi!

Viên Mãn trốn trong chăn đã lấy đà xong chỉ chờ xuất phát, cuối cùng một âm thanh quen thuộc cũng vang lên bên ngoài.

"Trợ lí Viên!"

Rất rụt rè, rất ngại ngần.

Đây rõ ràng là giọng của... trợ lí hành chính Tiểu Trương!

Viên Mãn sững sờ.

Bao nhiêu mơ mộng trong đầu lập tức vỡ tan rơi xuống như tro tàn, không làm bay lên một hạt bụi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!