Tình tiết dành riêng cho nữ nhân vật chính trong phim thần tượng lại rơi xuống đầu cô không hề có dấu hiệu báo trước, Viên Mãn cũng hoảng sợ vì được đạo diễn ưu ái như vậy.
Đang chuẩn bị mở cửa lại nhìn thấy chính mình trong tấm gương trên cánh cửa. Vật vã trên giường quá lâu, đầu tóc bù xù như Kim Mao sư vương Tạ Tốn. Xem điện thoại di động quá lâu, đuôi mắt còn có vật thể không xác định. Viên Mãn vội vã chỉnh lại đầu tóc, đưa tay dụi mắt rồi mới ưỡn ngực mở cửa gặp người.
Đã là tình tiết dành cho nhân vật nữ chính thì cũng không thể thiếu lời thoại của nhân vật nữ chính: "Tại sao anh lại đến đây?"
Trịnh Diễn Tự nhìn Viên Mãn: Trạng thái tạm ổn. Khóe môi vẫn mín chặt mới buông lỏng ra: "Tưởng cô tự tử rồi, đến nhặt xác".
Quả nhiên, Trịnh tiên sinh không bao giờ xem phim thần tượng, muốn anh ta làm người chia sẻ tâm sự, gỡ rối tơ lòng ư? Xin lỗi, không có cửa...
Nhìn Trịnh Diễn Tự ung dung đi vào phòng, Viên Mãn không khỏi oán thầm. Vậy mới nói cô giáo Viên này sao có thể bị dư luận trên mạng đánh ngã được? Người trước mặt này ăn nói còn khó nghe hơn trên mạng nhiều, thế mà mình vẫn chỉ nhếch miệng cười ruồi rồi mở cửa cho hắn vào nhà đấy thôi...
Nhưng thấy Trịnh Diễn Tự điềm nhiên ngồi xuống sofa, quả thật không hề an ủi lấy một câu, Viên Mãn chung quy vẫn không nhịn được ấm ức: "Anh trăm cay nghìn đắng tìm được tôi chỉ để ngồi đây trợn mắt nhìn nhau à?"
"Phải đính chính lại, không có trăm cay nghìn đắng". Trịnh Diễn Tự nói mà không thèm quay đầu lại: "Chẳng qua tôi tình cờ được biết cô đang ở đây, lúc ăn tối xong lại đi qua chỗ này nên tiện thể ghé vào xem".
Được rồi được rồi, ngài thần thông quảng đại, hết thảy khó khăn trước mặt ngài đều là chuyện nhỏ, làm tôi cũng chẳng muốn cảm kích anh nữa. Viên Mãn thầm nghĩ trong lòng, vốn đến bàn uống nước lấy cho anh ta cốc nước nhưng bây giờ lại đổi ý dổ thẳng vào miệng mình ùng ục, việc gì phải hời cho hắn chứ?
Nhưng Trịnh tiên sinh luôn luôn thành thật, lần này tất cả những gì anh ta nói cũng đều là thật sự.
Chuyện còn phải nói lại từ lúc Bác Yến gọi điện thoại.
"Chính tôi khoe ra đấy, làm sao? Cô ta viết về bạn trai tôi trong sách, khiến toàn thế giới đều cho rằng bạn trai tôi còn ân ái với cô ta, tôi nhẫn nhịn được sao? Tại sao anh không suy nghĩ cho tôi?"
Bị cô bạn gái vẫn nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa quát cho một trận, Bác Yến cảm thấy cực kì khó xử. Hai bên điện thoại yên tĩnh khoảng chừng một thế kỉ, cuối cùng Bác Yến hạ mình trước, giọng nói tỏ ra uể oải: "Em đưa ảnh cho ai? Có thể bảo người đó xóa bài đã đăng không?"
"Anh giúp con bé đó như vậy làm gì? Vẫn còn nhớ nó à?"
"Phụ nữ bọn em có thể đừng tư duy phân tán như thế không? Anh chỉ không muốn nợ cô ấy nữa thôi".
Thực tế chứng minh khi cãi nhau với phụ nữ nhất quyết không được nói tới logic. Chứ sao nữa, Bác Yến còn chưa nói dứt lời, Tống Lâm Giai đã không thèm nghe nữa. Nghe tiếng tút tút vang lên, Bác Yến đứng như trời trồng bên bàn làm việc, không biết phải làm gì nữa.
Tìm một lượt trong danh bạ mới nhớ ra mình đã xóa số bạn gái cũ từ lâu. Lúc xóa không hề do dự, bây giờ chỉ có thể cố hết sức lục lọi trong đầu. Viên Mãn và hắn cùng đổi SIM tình nhân sau khi hắn về nước... 186... 1075? Hay là 1074?
Lúc này chính bản thân Bác Yến cũng cảm thấy nực cười, hai người đã yêu nhau tám năm, vậy mà hắn thậm chí còn không nhớ được số của Viên Mãn.
Các đồng nghiệp đã ăn xong bữa tối tạm bợ, tất cả đều bắt đầu bận rộn, chỉ có góc này là Bác Yến vẫn không ngừng gọi điện, lần lượt thử tất cả những số có thể.
"Nhầm số à?"
"Anh gọi nhầm số rồi".
"Viên Mãn? Ai?"
"..."
Đã thử không dưới mười số, người nghe vẫn không phải người hắn cần tìm. Lòng bàn tay nóng ướt mồ hôi dần dần lạnh đi.
Lúc vốn nên áy náy, hắn đã quyết đoán xóa bỏ tất cả, bao gồm số điện thoại, bao gồm bộ đồ ăn tình lữ, bao gồm ảnh chụp chung, bao gồm việc chuyển ra khỏi căn hộ Viên Mãn thuê. Nhưng lúc này hoàn toàn không cần phải áy náy, Bác Yến lại gần như sắp bị cảm giác chán chường nhấn chìm không thể phản kháng.
Thử đến lần cuối cùng, Bác Yến gần như đã không còn hi vọng, ngón tay bấm số một cách máy móc, chờ nghe tiếng chuông báo vô hồn nhưng lại nghe thấy một âm thanh máy móc lạnh như băng.
"Xin lỗi, thuê bao quý khách liên lạc hiện đang tắt máy".
Bác Yến chán nản buông thõng tay xuống, đang định tắt máy lại sững sờ khi nhìn thấy dãy số mình vừa gọi. Số đuôi trên màn hình vừa khéo ngược lại với số đuôi điện thoại của hắn. 1704 và 0417.
"Số này được đấy anh, ngày sinh của hai đứa mình..."
Âm thanh vui vẻ của Viên Mãn vang lên trong đầu, cuối cùng Bác Yến cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!