Chương 18: (Vô Đề)

Bên này sếp nhớn cùng nhân viên quèn bình tĩnh đối mặt người ngoài lại ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc.

Bên kia, trên bàn ăn dài, từ cua hoàng đế Alaska đến hàu sống Tasmania, từ bít tết rib

-eye Angus đến tôm hùm Boston, Khoa Tín đặt từ nhà hàng làm brunch (breakfast+lunch) tốt nhất Bắc Kinh. Các nhân viên Khoa Tín vừa cảm thấy hôm nay được đỗi ngộ quá tốt vừa đi quanh bàn ăn, nói chuyện vui vẻ, cùng hưởng mỹ vị. Một nhân viên đi tới bên bàn ăn, đang chuẩn bị gắp một con tôm hùm, lại có một bàn tay từ dưới gầm bàn im lặng thò lên bên kia bàn, hiên ngang kéo con tôm hùm này xuống dưới gầm bàn trong ánh mắt khiếp sợ của nhân viên đó.

Cái cái cái cái... cái quái gì thế?

Cơn khiếp sợ này còn chưa trôi qua, bàn tay tà ác đó lại thò lên trên bàn ăn, một lần nữa lấy mất li sâm panh trước mặt nhân viên này.

Nhân viên chết sững ba giây rồi vội vã chạy mất.

Lúc này dưới gầm bàn, bên cạnh Viên Mãn đã xếp một chồng đĩa không cao đến gần nửa mét. Trà giữa buổi mới bắt đầu chưa được 15 phút, thành quả chiến đấu của cô đã bao trùm ba giới hải lục không quân. Cá chình hun khói, thịt bò Tatar, bồ câu non om tiêu, vân vân. Cô giải quyết con tôm hùm vừa lấy được bằng tốc độ nhanh nhất, lại uống thêm một ngụm sâm panh. Ôi... Cuộc đời mới đẹp làm sao!

Đúng lúc này lại có điện thoại gọi đến quấy rầy.

Viên Mãn lưu luyến đặt bộ vỏ tôm hùm đã bị khoét sạch sẽ xuống đất, cho tay vào túi lấy điện thoại di động ra xem, số gọi đến là một số lạ.

Vừa nghe máy, sự nhiệt tình của đối phương đã suýt nữa hất tung chiếc bàn ăn cô Viên đang ẩn nấp: "Viên tiểu thư thân ái, còn nhớ tôi không? Tôi là người của nhà xuất bản XX, lần trước chúng ta đã trao đổi về việc xuất bản sách của tiểu thư, tiểu thư suy nghĩ thế nào rồi?"

Đối phương hết sức nhiệt tình, hoàn toàn không biết Viên tiểu thư thân ái của hắn lúc này đang ngồi xếp bằng dưới gầm bàn không hề có hình tượng. Viên Mãn nghiêng đầu ngồi suy nghĩ rất lâu, quả thật trước kia từng có một nhà xuất bản bàn với cô về việc viết sách về tình yêu của cô và Bác Yến. Nhưng Viên Mãn nhớ rõ khi đó mình đã nhờ trợ lí kiêm bạn thân kiêm đối tác hợp tác Cao Đăng từ chối vụ này. Nhà xuất bản này muốn đưa hình ảnh của cô và Bác Yến lên sách?

Lượng fan của cô trên weibo sẽ lập tức giảm từ mấy triệu xuống thành số âm.

Tại sao bây giờ lại gọi điện tới?

"Tôi nhớ tôi đã từ chối các anh rồi. Tôi không bán chuyện riêng tư".

"Ai da! Sao lại là bán chuyện riêng tư? Tiểu thư nói vậy thì nghiêm trọng quá. Nội dung chủ yếu trong sách là những mẫu chuyện kể trước khi đi ngủ với nhân vật chính là các bệnh nhân FA nghiêm trọng mà tiểu thư đăng trên weibo. Để tăng lượng tiêu thụ, nhân tiện nhờ tiểu thư chia sẻ về chuyện tình yêu của tiểu thư và Bác tiên sinh, nếu hai người có thể xuất hiện công khai thì càng tốt.

Bên nhà xuất bản sẽ bỏ tiền cho tiểu thư và Bác tiên sinh đi du lịch châu Âu một chuyến, có thợ ảnh đi cùng, sau đó đưa ảnh vào trong sách là nhất định sẽ có một cuốn best seller. Tên sách tôi cũng đã nghĩ giúp tiểu thư rồi, gọi là "Bệnh án khám chữa FA di căn", thế nào?"

"Bên chỗ Bác tiên sinh... Sợ rằng không được".

"Anh ấy không tiện xuất hiện công khai à?"

Hắn đã hiểu lầm ý mình, Viên Mãn cũng dứt khoát đâm lao theo lao: "Đúng vậy".

"Vì sao?"

Viên Mãn dùng dĩa đâm con tôm hùm trước mặt: "Bởi vì anh ấy chết rồi!"

"..."

"..."

Đối phương kinh ngạc yên lặng một hồi lâu, cuối cùng mới chuyển từ tràn ngập vui mừng sang đau buồn ảo não, mỗi một từ đều tràn ngập đau thương: "Ôi! Xin lỗi tiểu thư! Viên tiểu thư, tiểu thư nhất định phải nén bi thương!"

Viên Mãn cũng sụt sùi không kém: "Vâng, tôi biết. Tôi sẽ cố nén bi thương!"

Nói xong lập tức dừng điện thoại.

Nhìn bộ vỏ tôm hùm bị mình đâm tan nát, Viên Mãn thấy mũi cay cay, vừa xót xa lại vừa hả giận.

Thế là cô quyết định...

Ăn một miếng bít tết nữa để an ủi tâm hồn.

Mà cô không biết thế giới bên ngoài bàn ăn đã xảy ra một thay đổi nghiêng trời lệch đất...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!