Quá tuyệt! Vỗ tay!
Thấy Tống Lâm Giai vội vã đánh xe đi như trốn chạy, Viên Mãn chỉ hận không thể ôm Trịnh Diễn Tự lên xoay tròn một vòng.
"Nói hay quá. Đàn ông nông cạn mới xem mặt..." Cô xum xoe cười với Trịnh Diễn Tự, nụ cười rực rỡ.
Trịnh Diễn Tự lạnh lùng nhìn cô, không ấm áp hơn nhìn Tống Lâm Giai bao nhiêu: "Đàn ông ai cũng xem mặt. Cô cũng không có gì để đắc ý".
Một chậu nước lạnh hắt tới, Viên Mãn không khỏi sầm mặt, trong lòng oán thầm, gã này không phải tới cứu giá mà là tới phá đám.
Trịnh Diễn Tự cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đi thẳng về phía nhà cô: "Cây bình an của tôi thế nào rồi?"
Phía sau không có âm thanh nào.
Một hồi lâu sau, Trịnh Diễn Tự đã đi tới dưới lầu, phía sau đột nhiên có người hô to.
"Tôi quyết định rồi!!!"
Trịnh Diễn Tự dừng lại, quay người, thấy Viên Mãn vẫn đứng ở chỗ cũ. Không biết là ảo giác hay là thật sự, Trịnh Diễn Tự cảm thấy trên đỉnh đầu cô nàng này có một ngọn lửa vô danh đang bốc cháy hừng hực.
"Tôi phải giảm béo!"
Viên Mãn giơ tay hô to, Trịnh Diễn Tự nhướng mày.
"Tôi phải giảm béo!"
Ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt cô Viên, làm gương mặt kiên định của cô càng thêm rạng rỡ.
Có điều vừa mới chuyển cảnh, Viên Mãn đã một tay cánh gà nướng, một tay nước ngọt ngồi trong phòng khách nhà Cao Đăng, miệng đầy dầu mỡ, thỏa mãn cực kì.
Cao Đăng kinh ngạc méo miệng: "Đại ca, đã bảo là phải giảm béo cơ mà?"
Viên Mãn liếm dầu mở quanh miệng, ơ, vấn đề này nên trả lời thế nào? Chỉ tại cô quá mạnh miệng, bây giờ cả thế giới đều biết cô quyết định giảm béo, cô biết phải giải quyết thế nào?
Viên Mãn đặt xuống bộ xương cánh đã bị gặm sạch, lại cầm lấy một chiếc cánh khác: "Không ăn no thì làm gì có sức giảm béo?"
Cao Đăng lộ vẻ "biết ngay mà", đặt mông ngồi xuống bên cạnh Viên Mãn: "Chị đừng giảm béo, cứ để tế đi. Kiếm nhiều tiền, ăn cho béo, tận thế cũng vẫn phong tao".
"Không! Phải giảm..." Nói xong một câu kiên cường, Viên Mãn lại ủ rũ: "Nghỉ vài ngày rồi giảm béo sau".
Viên Mãn vừa tiếp tục ngấu nghiến vừa thương cảm cho bản thân mình, nếu Cao Đăng biết hai ngày nay cô đã trải qua những chuyện gì, gã nhất định sẽ thông cảm cho cô...
***
"Tôi phải giảm béo!"
Khi Viên Mãn hô lên câu này trong nắng sớm, cô hoàn toàn không biết chờ đón mình sẽ là tình cảnh thảm thiết kinh hồn, đau khổ chồng chất thế nào.
Thấy Trịnh Diễn Tự đã đi tới hành lang lại quay về trước mặt mình, Viên Mãn chợt thấy khí thế trào dâng, chủ động đề nghị: "Tôi phải cùng anh chạy sớm".
Trịnh Diễn Tự lại vẫn lạnh lùng như thường: "Hôm nay có việc, không chạy sớm nữa. Cùng tôi đến công ty".
"Anh không đến nhà tôi thăm cây bình an bảo bối của anh à?"
Trịnh Diễn Tự cúi đầu nhìn đồng hồ: "Không kịp rồi". Nói xong đi đến chỗ anh ta đỗ xe.
Mặc dù không rõ tại sao gã này lại đột nhiên vội vàng như vậy, Viên Mãn vẫn nhanh chóng khóa xe đạp rồi đi theo anh ta.
Trịnh Diễn Tự nhanh chóng lên xe, tài xế cũng chuẩn bị nổ máy, Viên Mãn đang chuẩn bị ngồi vào xe thì Trịnh Diễn Tự lại đóng sập cửa xe ngay trước mặt cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!