Kì thực công việc của trợ lý đời sống phải nói là rất nhàn hạ. Việc ở công ty không cần cô tham dự, cũng không cho cô tham dự. Bình thường chỉ chăm sóc chuyện ăn uống đi lại của ông chủ là được, cũng không cần nấu cơm, đến giờ trực tiếp đến nhà họ Trịnh lấy cơm trưa mang đến công ty là xong. Trước đó lúc điều tra Trịnh Diễn Tự, cô và Cao Đăng đã phát hiện cuộc sống hàng ngày của Trịnh Diễn Tự quả thực không khác gì một cán bộ già nghiêm khắc, không hẹn hò, không xem phim, thậm chí tuyệt đối không ăn cơm bên ngoài trừ khi phải xã giao, đều là đầu bếp của nhà họ Trịnh nấu cơm trưa, anh ta sai trợ lí đi lấy, vừa tốn thời gian vừa tốn công. Hôm nay còn tuyệt hơn nữa, buổi trưa Trịnh tiên sinh có tiệc, cô cũng khỏi phải đến nhà họ Trịnh luôn.
Thế là cả buổi sáng hôm nay, ngoài lo sợ bất an ngồi trong nhà Trịnh Diễn Tự, lo sợ bất an nghĩ đến chiếc áo vét chết tiệt đó, Viên Mãn cơ bản không làm gì cả.
Trong không gian hơn 400 mét vuông chiến trọn một tầng, trên đến trần nhà, dưới đến hầm rượu đều không có một hạt bụi nào, cũng không hề có chút hơi người. Viên Mãn ngồi trong phòng khách rộng đến mức gần như nhìn không thấy điểm cuối, suy nghĩ trên trời dưới biển: Tại sao Trịnh Diễn Tự còn chưa gọi điện thoại về thoá mạ cô một trận?
Có điều gã Trịnh Diễn Tự này bình thường đều không lộ vui buồn, ngay cả lúc cười khóe miệng cũng chỉ cong lên không quá 1,5 độ, Viên Mãn thật sự không thẻ hình dung được cảnh gã nổi giận đùng đùng, ra oai sấm sét như thế nào.
Theo lịch trình Viên Mãn được biết, hôm nay việc đầu tiên của Trịnh Diễn Tự chính là đàm phán lần tiếp theo về việc mua lại mảng nghiệp vụ di động của công ty APM, và công việc này sẽ kết thúc lúc 10 giờ. Viên Mãn nhìn chiếc đồng hồ đối diện, đã 10 giờ 5 phút rồi, Trịnh Diễn Tự chắc hẳn đã xong việc, có thời gian để trừng trị cô rồi mới đúng. Hay là... đến bây giờ Trịnh Diễn Tự còn chưa phát hiện trên áo vét có một lỗ thủng hình tam giác to đùng?
Chuyện này cũng không phải không thể xảy ra. Với tình tình âm tàn xảo trá của Trịnh tiên sinh, người ngoài dù có nhìn thấy một lỗ thủng thật lớn cũng đâu có ai dám lên tiếng nhắc nhở anh ta?
Viên Mãn chờ đến lúc đói meo. Phải biết từ sáng rời giường cô vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng, tiếng ùng ục phát ra từ bụng cô đồng bộ hoàn mỹ với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.
Thôi kê, có chết cũng phái làm con ma no.
Đến lúc câu này xuất hiện hoàn chỉnh trong đầu, cố Viên đã bấm xong số điện thoại gọi đưa hàng vẫn khắc ghi trong lòng.
Đương nhiên vui một mình không bằng vui hai mình, nhớ hôm nay mẫu thân đại nhân và phụ thân đều không ở nhà, chỉ để lại con chó độc thân Bỏng Ngô ở nhà trông nhà, Viên Mãn không an vị nổi nữa, lấy chìa khóa xe đạp điện đi ra ngoài.
Sau thời gian một nén hương, Viên Mãn có tình có nghĩa ôm Bỏng Ngô đến nhà Trịnh tiên sinh. Một phần ba nén hương sau, bộ mặt tươi cười đon đả của chàng trai đưa hàng xuất hiện trên màn hình chông cửa. Một phần mười nén hương sau, Viên Mãn đã ôm Bỏng Ngô ngồi trên tấm thảm nhung mềm mại diệu kì không biết do quốc gia nào sản xuất, trên bàn uống nước trước mặt bày đầy đồ ăn nhanh.
Từ pizza đến tôm hùm chua cay, các loại đồ ăn trải dài khắp trái đất. Viên Mãn vội bắt đầu ăn, hoàn toàn không quan tâm Bỏng Ngô có đến tè vào chậu hoa trị giá sáu mươi con Bỏng Ngô hay không.
Cô Viên đang ăn dầu mỡ đầy tay, Bỏng Ngô đang tè ngập bồn hoa, đột nhiên tiếng chuông điện lanh lảnh vang lên trong phòng khách trống trải.
"Leng keng!"
Cô Viên của chúng ta lập tức chết sững.
Không phải là... Trịnh Diễn Tự tạm thời về đấy chứ?
Cô Viên suýt nữa chết nghẹn vì miếng tôm hùm vừa nuốt vào cổ họng, vội dùng hết sức bình sinh nuốt xuống. Chính bản thân cô Viên cũng không nhịn được khen mình phản ứng nhanh, nhanh chóng gạt hết rác rưởi trên bàn vào thùng rác. Nhìn thoáng quá bàn uống nước đã sạch sẽ trở lại, tốt xấu là có thể yên tâm ra mở cửa rồi. Đúng lúc này khóe mắt liếc thấy một sinh vật lông xù... A, Bỏng Ngô! Lúc này Viên Mãn mới nhớ tới sự tồn tại của Bỏng Ngô.
Trong không khí căng thẳng như thế, không ngờ Bỏng Ngô vẫn còn đang giơ chân tè vào bồn hoa. Trái tim vừa mới thả lỏng lập tức thắt lại lần nữa, Viên Mãn chạy nhanh tới ôm lấy Bỏng Ngô rồi nhét vào trong ba lô của mình.
Bạn nhỏ Bỏng Ngô, bạn rất thích chơi trốn tìm đúng không? Lần này ngàn vạn lần đừng thò đầu ra làm hại cô chủ! Viên Mãn vừa quay lại quan sát chiếc ba lô nhúc nhích không ngừng, vừa thấm thỏm đi ra nghe máy.
Xuất hiện trên màn hình lại là một khuôn mặt xa lạ.
"Chào ngài! Cửa hiệu giặt là XX mang quần áo đến cho ngài!"
Viên Mãn còn chưa tiêu hóa được sự thay đổi tâm lí chóng mặt này, ngẩn ra đủ ba giây rồi mới chậm rãi đưa tay lên lau mồ hôi lạnh, nói ảo não như quả bóng xì hơi: "Ờ, lên đi!"
Đưa chân chàng trai từ cửa hiệu giặt là, Viên Mãn vừa cảm thán làm thổ hào thật tốt, không ra khỏi cửa đã có thể hưởng thụ đủ mọi dịch vụ, vừa trở lại bên bàn uống nước, nhìn chỗ tôm hùm còn chưa ăn xong trong thùng rác...
Ài! Thật là xót ruột!
Có điều Viên Mãn nhanh chóng tìm được thứ để giải sầu.
Bồn tắm to đến mức có thể bơi được, giường có thể di chuyển, trần nhà lắp trời sao nhân tạo... Trước cô còn cho rằng Trịnh Diễn Tự là cán bộ già cổ hủ, không ngờ ở nhà cũng rất có phong cách.
Viên Mãn tắm một cái, thoải mái nằm trên ghế nằm, đưa tay bấm điều khiển, rèm cửa sổ liền khép lại kín mít. Trong phòng trở nên tối tăm, đồng thời cửa mái tự động mở ra. Cô đưa mắt nhìn theo, trần nhà đã biến thành trời sao rực rỡ. Tất cả đều hoàn mĩ, trừ việc Bỏng Ngô giật mình nhìn trời sao sủa inh ỏi.
Ngay cả Viên Mãn luôn luôn không có tế bào lãng mạn cũng không nhịn được say mê. Căn hồ này của Trịnh Diễn Tự quả thực là thiên đường tiền sử...
Thiên đường làm người ta quên mất ngày đêm, Viên Mãn nhắm mắt lại, bình thản thiếp đi.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!