Chương 10: (Vô Đề)

"Chị đồng ý rồi à?"

Cao Đăng mất khống chế đột nhiên đứng lên làm Viên Mãn trên đầu vẫn quấn băng ngồi đối diện giật mình. Chiếc dĩa trong tay đang xiên miếng mánh waffle rung lên, cả miếng bánh cứ thế rơi xuống mặt bàn.

Lúc này hai người đang ở một quán cà phê gần bệnh viện. Mặc dù họ ngồi trong góc nhưng Cao Đăng vung tay kêu thảng thốt vẫn khiến khách khứa xung quanh quay lại nhìn với ánh mắt kinh ngạc.

Viên Mãn không có tam tư lo lắng cho số phận miếng bánh, vội vã kéo Cao Đăng ngồi xuống.

"Chị không đồng ý thì còn có biện pháp nào khác?" Viên Mãn nửa vỗ về, nửa nói thật: "Hắn ta nói quả thật có lí, chúng ta và Khoa Tín kiện tụng chắc hẳn phải kéo dài mấy năm, đối với chúng ta không có một chút lợi ích nào cả".

"Gã họ Trịnh này đúng là quá giỏi làm ăn, vừa tránh được kiện cáo lại có thể bắt đội ngũ chúng ta làm thuê miễn phí cho hắn, cuối cùng hắn hoàn toàn không cần bỏ nhiều tiền đã có hai ứng dụng, còn có một trợ lý đời sống miễn phí nữa".

Trợ lý đời sống...

Chỉ thấy Viên Mãn nhướng mày một cái, con ngươi đảo một vòng, sau đó lộ ra nụ cười xấu xa đặc trưng: "Cậu cứ yên tâm đi, cô Viên này tự có diệu kế".

Thứ hai tuần tiếp theo, sáng sớm Viên Mãn đã mặc giáp ra trận làm bà Viên sợ chết khiếp.

Thấy Viên Mãn dậy sớm đi đánh răng rửa mặt, bà Viên không dám thở mạnh, rón rén đi theo vào phòng vệ sinh: "Con gái này, có phải con bị đập vào đầu thành ra ngớ ngẩn rồi không?"

Viên Mãn vừa ngậm bàn chải đánh răng vừa nghi hoặc nhìn vào gương xem bà Viên đang đứng bên cửa, thấy mẹ mình tỏ vẻ lo lắng...

Một tuần trước cô đột nhiên về nhà với băng gạc quấn đầy đầu, còn một mực khẳng định mình bị bánh bao thịt từ trên trời rơi xuống đập trúng. Từ khi đó trở đi, bà Viên càng nhìn càng cảm thấy con mình ngớ ngẩn. Đặc biệt là hôm nay, đứa con gái yêu giường như mạng, không bao giờ chịu thức dậy trước khi mặt trời lên cao đột nhiên lại dậy sớm khiến bà cảm thấy cực kì khó tin.

Viên Mãn không có thời gian giải thích, đánh răng rửa mặt xong từ nhà vệ sinh đi ra, đưa mắt thoáng nhìn đồng hồ treo tường. Sắp muộn rồi, cô vội vàng vừa cởi áo ngủ vừa chạy đến chỗ tủ quần áo.

Bà Viên nhìn Lộ Tử Dụ vẫn còn đang ngủ tít. Ngay cả Lộ Tử Dụ luôn luôn chịu khó mà giờ này còn chưa dậy, bà càng khẳng định con gái mình bệnh nặng: "Sáng sớm thế này con định đi đâu?"

Lúc này Viên Mãn mới kịp quay lại, nhìn về phía mẫu thân đại nhân với ánh mắt oán trách. Ai khiến mẫu thân đại nhân nuôi cô khỏe mạnh như thế, đầu cứng như thế, bị gạt tàn đập trúng đầu cũng chỉ bị thương ngoài da, một chút chấn thương sọ não dù là nhỏ xíu cũng không có, khiến cô không có lí do gì xin nghỉ, mới thứ hai đã phải đi làm.

May mà Trịnh Diễn Tự ở ngay tiểu khu đắt tiền cách đó hai khu phố, Viên Mãn vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng chạy tới dưới lầu nhà Trịnh Diễn Tự đúng giờ.

Không dám làm mất thời gian, Viên Mãn lập tức ấn chuông mà không kịp thở dốc.

Chỉ chốc lát sau màn hình điện tử đã sáng lên. Đang nóng đổ mồ hôi đầy đầu, Viên Mãn lập tức cảm thấy một luồng gió mát ập tới trước mặt.

Không sai, Trịnh Diễn Tự xuất hiện trên màn hình điện tử để trần nửa người trên, đúng là mát lạnh sảng khoái.

Độ phân giải của màn hình điện tử kì thực không cao nhưng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ những múi cơ bụng đường nét rõ ràng. Đúng là đã vô ý dùng bản thân mỗi một đường nét cơ bắp để cắt nghĩa thế nào gọi là mặc quần áo thì gầy, cởi quần áo có da có thịt.

Phúc lợi sáng sớm không tồi, Viên Mãn lập tức cảm thấy không uổng chuyến đi này.

Nhưng mười phút sau Viên Mãn đã quyết định rút lại câu nói đó.

Anh ta thích chạy sang thì kệ anh ta, tại sao lại bắt cô chạy cùng?

Viên Mãn thở hồng hộc ôm chai nước khoáng chạy theo được 500 mét đã gần như sập nguồn. Thấy Trịnh Diễn Tự chân dài đã chạy thật xa, chỉ còn có nửa cái mạng, Viên Mãn vội lao đến chiếc ghế đá bên cạnh, uống ngụm nước nghỉ chân một lát. Đúng lúc này, một lời trách móc lạnh lùng lại vang lên bên tai.

"Cô có thể ngồi dịch ra một chút hay không?"

Viên Mãn sửng sốt quay sang nhìn người bên cạnh. Người trách móc không phải ai xa lạ mà chính là cô nàng 34D mặc áo thể thao ba lỗ đã lâu không gặp.

Hi! Lâu rồi không gặp, cô nàng 34D!

Viên Mãn suýt nữa đưa tay chào cô ta như ngẫu nhiên gặp lại bạn cũ. Dù sao cô đã quá quen cô ả 34D này, thậm chí còn biết rõ mỗi lần nhìn thấy Trịnh Diễn Tự, cô ta sẽ ép ngực lại hay xịt nước hoa trước. Nhưng hiển nhiên cô ả 34D hoàn toàn không thích nhìn cô thêm cái nào. Thấy Viên Mãn ngồi dịch sang bên cạnh, cô ta lại cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại di động.

Viên Mãn vừa ngồi uống nước vừa nhìn trộm xem cô ả 34D đang nhắn gì, thấy cô ta ghép bức ảnh Trịnh Diễn Tự chạy bộ vừa chụp trộm được vào bên cạnh bức ảnh của cô ta tự chụp đã qua chỉnh sửa

- chỉ một bức ảnh nho nhỏ đã ghi lại đủ cả khuyên tai, dây chuyền, đồng hồ, giày thể thao và khe ngực sâu hun hút

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!