Chiều tối thứ sáu, giờ cao điểm tan tầm, vô số dòng xe cộ đan nhau trong thành phố Bắc Kinh rộng lớn. Giữa hè, không khí nóng bức và tiếng còi ô tô đan vào nhau tạo thành một tấm lưới oi bức khiến người ta gần như không thở nổi.
Tuy nhiên lúc này một góc nào đó trong tòa nhà SOHO nằm ở nơi nào đó trong thành Bắc Kinh lại được bao phủ bởi một bầu không khí áp thấp lành lạnh. Tiếng giày cao gót vang vọng lách cách trên hành lang. Một quý cô ăn mặc chỉnh tề, trên mặt không mang biểu cảm, cao ngạo nện gót giày đi tới, mở cửa một công ty không treo bất cứ biển hiệu nào.
Bên trong cửa cũng trống vắng như bên ngoài. Trên quầy lễ tân tạo hình thông thường đặt lẻ loi một lọ hoa bằng thủy tinh tạo hình thông thường, cắm một bó hoa tạo hình thông thường, không phân biệt được thật hay giả. Quý cô trẻ tuổi vô thức nhìn quanh một lượt, ngay cả một bóng người cũng không có, đừng nói gì đến tiểu thư lễ tân, chỉ có thiết bị lấy số điện tử vẫn miệt mài chạy một hàng chữ: 18:30 - 19:30, Trần tiểu thư.
Cảnh tượng này khiến quý cô trẻ tuổi không khỏi liên tưởng đến hình ảnh khi đến bệnh viện xếp hàng lấy số khám bệnh. Thật sự cho rằng cô có bệnh chắc? Quý cô trẻ tuổi không nhịn được khinh thường, lập tức quay đầu đi ra, lại lập tức kinh hãi trợn tròn mắt.
Một gã thanh niên đẹp trai lẳng lặng đứng sau lưng cô, đang mỉm cười với cô.
Rõ ràng mấy giây trước trong phạm vi năm mét xung quanh người cô vẫn không có một bóng người, đột nhiên ở đâu lại mọc ra một người như vậy?
Cô còn chưa kịp suy nghĩ về vấn đề này, gã thanh niên đẹp trai đã đưa tay làm động tác xin mời: "Trần tiểu thư, mời đi theo tôi".
***
Cứ thế, Trần tiểu thư theo đối phương đi vào một văn phòng yên tĩnh với vẻ mặt nghi hoặc.
Lại nhìn nhãn mác trên vạt áo của gã đẹp trai
- Gordon, xác định mình không nhìn lầm, ánh mắt hơi khinh miệt của Trần tiểu thư lại một lần nữa xuất hiện: "Cô Viên đâu?"
Gã đẹp trai vẫn mỉm cười như cũ: "Cô Viên đi làm bên ngoài, khi nào cô ấy về, chúng tôi sẽ phản hồi đầy đủ chi tiết sơ chẩn của tiểu thư lần này cho..."
Đáng tiếc gã còn chưa nói xong đã bị ngắt lời: "Chờ đã! Có thể anh đã hiểu lầm mục đích tôi đến đây. Tôi đến không phải để khám bệnh... Huống hồ tôi cũng không cảm thấy tôi có bệnh gì, tôi tới đây chỉ để làm cho mẹ tôi từ bỏ ý định này đi".
Gã đẹp trai vẫn chỉ mỉm cười, yên lặng đưa cho cô một tờ giấy.
Trần tiểu thư cúi xuống xem lướt qua một lát. Hiện lên trước mắt cô là một tờ đơn xin vào hội, mẹ cô đã điền xong cho cô. Đương nhiên phí nhập hội cũng là mẹ cô nộp cho cô. Nhìn một chuỗi số 0 trên dòng ghi phí nhập hội, Trần tiểu thư lập tức cảm thấy hơi khó thở.
Gã trai hay cười trước mặt lại vẫn mỉm cười chém thêm một đao: "Nếu bây giờ cô rút khỏi hội, hội phí cũng không được trả lại".
Trần tiểu thư lặng lẽ nghe tiếng ví tiền rỏ máu, hoàn toàn không phát hiện gã trai thích cười trước mắt đột nhiên thu lại nụ cười ấm áp, ngẩng đầu nhìn camera giám sát trên tường, nhướng mày đầy vẻ xảo quyệt.
***
Phòng bên cạnh, một màn hình máy tính rất lớn hiển thị rõ ràng hình ảnh vừa rồi.
Đôi tay hơi mũm mĩm, một tay lấy nửa miếng pizza từ trong hộp ra, tay kia cầm kẹp tài liệu lên.
Động tác ăn pizza và động tác lật tài liệu đồng bộ một cách hoàn mỹ.
Trần tiểu thư, 32 tuổi, theo đánh giá chuyên môn, chỉ số độc thân đã di căn đến mức 3 sao rưỡi. Sau khi mối tình đầu ngây ngô thời cấp hai bị mẹ và giáo viên chủ nhiệm phối hợp bóp chết từ trong trứng nước, Trần tiểu thư không còn yêu một lần nào nữa. Mỗi lần nhìn thấy con cái của các bạn mình tới tấp xếp hàng đi vào cung điện hôn nhân, phong bì mừng đám cưới như bị máu rỏ trong lòng nhuộm đỏ, cuối cùng mẹ của Trần tiểu thư được biết đến công ty này qua lời của em họ của con gái của em vợ của một bà bạn bài bạc của mình. Cậu thanh niên này cũng ế kinh niên, vậy mà nhờ có sự giúp đỡ của cô giáo Viên cuối cùng cũng theo đuổi được nữ thần trong lòng mình một cách thuận lợi. Trần tiểu thư không chịu nổi mẹ mình hết khóc lóc kêu gào lại dọa treo cổ, miễn cưỡng đồng ý đến đây gặp cô giáo Viên, một danh nhân trên mạng mà cô từng có thời hâm mộ. Đáng lưu ý là, mặc dù Trần tiểu thư từng là một trong hàng triệu người theo dõi trang weibo có tên gọi "Cô Viên hôm nay không làm thêm giờ", nhưng vì cô giáo Viên thường xuyên quảng cáo cho công ty đối thủ của cô trên weibo nên cô đã quyết đoán bỏ theo dõi...
Một người thuộc tầng lớp thượng lưu trong giới văn phòng với tính cách và dáng người cùng nóng bỏng như nhau có vẻ như hơi khó đối phó. Lại nhìn Trần tiểu thư trên màn hình máy tính, quả nhiên là cực kì không tình nguyện, bắt chéo chân, hai tay khoanh trước ngực, tư thế như thể tuyên chiến "Để tôi chống mắt xem các người có thể làm nên trò trống gì".
"Tôi chính là người hưởng thụ độc thân, yêu thích độc thân, dự định độc thân cả đời, không muốn xuất hiện một người đàn ông để hạ thấp mức sống của tôi. Tôi không cần các vị giúp tôi, nếu các vị nhất định muốn giúp thì xin hãy giúp tôi thuyết phục mẹ tôi. Mẹ tôi không hiểu quan niệm của tôi, cho rằng chỉ cần không kết hôn thì người phụ nữ nào cũng rất đáng thương.
Ngày trước mẹ tôi bỏ ra mấy triệu đưa tôi ra nước ngoài du học chính là để tôi bị giam cầm trong những tư tưởng cổ hủ, không yêu là có lỗi với mười tám đời tổ tông hay sao chứ?"
Nghe đến đó, bàn tay mập mạp cuối cùng buông miếng pizza xuống, rút một tờ giấy ăn lau tay, lục tìm điện thoại di động dưới một đống đồ ăn vặt thượng vàng hạ cám trên bàn, sau đó bấm một dãy số.
Lập tức thấy gã trai đẹp trên màn hình máy tính bí mật bấm nút nghe trên chiếc tai nghe bluetooth đeo trên tai.
"Cao Đăng, đừng vòng vo với cô ta nữa, vào việc luôn đi".
Nhận được mệnh lệnh của cô Viên, Cao Đăng vẫn giữ nguyên nụ cười tươi tắn, cầm lấy chiếc iPad trên bàn, vừa chậm rãi mở ra vừa nói: "Trần tiểu thư, nếu tiểu thư thật sự hưởng thụ cuộc sống độc thân như đã nói, vậy người này là thế nào?"
Trần tiểu thư vốn chỉ khinh miệt liếc màn hình iPad, nhưng ngay lập tức mọi biểu cảm trên mặt đều đông cứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!