Khi Lục Nghê bước vào cửa, Trần Diên đang thu dọn hành lý, lại đúng y như lời Tưởng Viên nói, không sai một ly.
Chính điều đó mới khiến cô sụp đổ.
Lần này chuyến công tác kéo dài khá lâu, anh dùng vali cỡ 28 inch.
"Cái áo khoác gió màu đen của anh, em để ở đâu rồi?"
Lục Nghê "à" một tiếng, không nghe rõ.
Trần Diên nói: "Ngày mai anh đi tỉnh X, đi khoảng một tuần."
Lục Nghê hoàn hồn, theo phản xạ nói: "Mùa đông ở miền Nam cũng rất lạnh, vào vùng núi thì phải mặc áo phao."
"Ừ."
Anh thu dọn đồ đạc rất qua loa, khóa vali lại rồi đẩy ra cửa, sau đó ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân.
Lục Nghê ngồi ở phía bên kia, thực ra hai người đã nhìn nhau mà không còn lời nào để nói.
Trong lòng Lục Nghê đang ủ sẵn vài câu, nhưng vẫn chưa quyết định có nên nói ra vào lúc này hay không.
Trần Diên hờ hững nghịch chiếc bật lửa, tung lên rồi bắt lấy trong tay: "Em có lời gì muốn nói với anh không?"
Lục Nghê cảm thấy kỳ lạ, đây đã là người đàn ông thứ hai hỏi cô có gì muốn nói rồi, cô là diễn giả chắc?
Lục Nghê hỏi lại: "Anh muốn em nói gì?"
Trần Diên nghĩ rằng, nếu Lục Nghê định nói những lời anh không muốn nghe, thì đúng là không cần nói, bèn nói: "Có một chuyện anh quên nói với em, chồng của Hứa Lan chết rồi."
Lục Nghê rất bình tĩnh, hỏi: "Vì sao anh lại biết trước em?"
"Có lẽ họ đã tìm anh rồi, chỉ là anh không để ý thôi." Trần Diên trầm ngâm một lát, "Lần này anh đi công tác ở nơi khá gần chỗ chị gái em, có cần anh ghé thăm một chút không? Lúc chúng ta kết hôn, cũng đâu có mời ai."
"Không cần, đừng thay em đi làm cái thứ ân tình đó."
"Chuyện sống chết lớn như vậy cũng không cần sao?" Trần Diên nói, "Dù gì cũng là anh rể của em."
"Anh rể?" Lục Nghê cảm thấy rất kỳ quái, "Anh từng gặp anh ta chưa?" Khi nhắc đến người nhà của mình, trong mắt Lục Nghê chỉ có sự khinh miệt vô hạn: "Cái thứ rác rưởi của xã hội đó, lăn lộn đến trung niên vẫn chẳng tiến bộ gì, ngoài đánh nhau gây sự, ăn chơi cờ bạc gái gú, không có lấy một kỹ năng ra hồn. Chết vì tai nạn chẳng phải rất bình thường sao?"
Trần Diên nói: "Anh ta không chết vì tai nạn, mà là lên cơn đau tim, không cứu kịp."
Lục Nghê quay mặt đi, nhìn lại Trần Diên bằng ánh mắt khác. Việc Thiệu Dũng chết đã là chuyện của năm ngoái, một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới. Thế nhưng Trần Diên ở Bắc Kinh lại biết rõ những chi tiết bên trong.
"Vậy thì quá hời cho anh ta rồi, đi một phát là xong. Rất nhiều người trước khi tắt thở đều phải chịu đau đớn." Lục Nghê nói.
Trần Diên không có cách nào bàn luận những chuyện này với Lục Nghê, mà dĩ nhiên đây cũng không phải trọng điểm. Lúc này anh không có tâm trí để quan tâm tới người khác.
Vốn dĩ Lục Nghê còn có chút do dự, định chủ động nói với Trần Diên về việc trước đây mình quen biết với Tưởng Viên, nhưng lúc này lại đột nhiên đổi ý. Với đầu óc cẩn mật của Trần Diên, sự thật do chính anh tự phát hiện ra, có lẽ sẽ mang lại hiệu quả khác.
Sáng hôm sau, Trần Diên rời nhà. Lục Nghê liền nhận được WeChat của Tưởng Viên, chứng thực rằng mọi dự đoán của anh đều không sai.
Sau khi Trần Diên đi công tác, Lục Nghê và Tưởng Viên gần như ngày nào cũng gặp nhau. Bình thường Lục Nghê ở trong tiệm hoa, Tưởng Viên luôn tan làm rồi mới tới, xe đỗ ở một chỗ không xa, chờ cô đi qua.
Lục Nghê ở trong một trạng thái chờ đợi. Cô biết trước mặt sau lưng mình đều có hai bức tường, tiến thoái lưỡng nan, hoàn toàn không có cách nào.
Cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt, hai người chỉ ăn cơm, đi dạo một chút, rồi anh đưa cô về. Cũng hiếm khi nhắc tới Trần Diên, chẳng có gì đáng để nói. Bầu không khí dường như đã đạt tới một cảnh giới không thuộc về họ, quân tử phát hồ tình, chỉ hồ lễ.
*quân tử phát hồ tình, chỉ hồ lễ: Người quân tử có thể khởi sinh từ tình cảm, nhưng phải dừng lại ở lễ nghĩa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!