Chẳng lẽ cô ở nhà làm gì cũng phải báo cho anh ta sao? Thật đúng là khó hiểu vô lý.
Lục Nghê hỏi anh: "Có chuyện gì không?"
"Không."
Điện thoại đột nhiên bị cúp ngang. Lục Nghê nhìn chằm chằm vào màn hình tối đi, sững người một lúc, vài giây vừa rồi cứ như nằm mơ.
Cô cất điện thoại rồi quay lại phòng, Trần Diên vẫn ngồi bên bàn, hỏi cô: "Ai gọi cho em vậy?"
Lục Nghê không nói gì, mà trực tiếp đưa điện thoại cho Trần Diên. Ở một mức độ nào đó, cô cũng coi như là người cực kỳ thẳng thắn.
Nhưng thấy hành động đó, Trần Diên không đón lấy, chỉ dửng dưng nói: "Anh chỉ hỏi thôi, em giận à?"
"Không." Lục Nghê rất thản nhiên: "Anh đã tò mò thì em cho anh xem mà."
"Anh cũng không tò mò đến mức đó." Anh nói với vẻ khó chịu.
Lời này của Trần Diên không phải đang dỗi, mà là sự thật, nếu Lục Nghê đưa hết điện thoại ra cho anh xem, để công bằng, Trần Diên cũng phải đưa điện thoại của mình cho cô xem, mà như vậy thì không thích hợp.
Thấy anh không nhận, Lục Nghê cúi đầu tiếp tục ăn yến mạch. Táo vừa lấy từ tủ lạnh ra, mát lạnh, ăn vào dạ dày rất dễ chịu. Cô và Trần Diên vô tình lại nhìn nhau, mỉm cười một cái không mang ý nghĩa gì, rồi cùng né sang hai bên, mỗi người ôm một nỗi lòng.
Cái cô gọi là "cực kỳ thẳng thắn", nằm ở chỗ Trần Diên chưa từng hỏi cô có quen Tưởng Viên hay không, nên cô cũng giữ im lặng, đó cũng là một dạng thành thật.
Kỳ nghỉ của Trần Diên không còn lại bao nhiêu ngày, hôm sau, khi Lục Nghê cảm thấy khá hơn, cô đi ra ngoài cùng anh.
Tóc của Trần Diên đã dài ra. Khi ở Thượng Hải anh không cắt, vì ở Bắc Kinh có thợ cắt tóc quen, nghe nói còn cắt cho cả minh tinh nghệ sĩ. Cắt tóc là chuyện tùy vận may, mà phần lớn mọi người thường không may mắn; một khi tìm được người hiểu phong cách của mình, giống như tìm được bạn đời định mệnh, sẽ không đổi nữa.
Lục Nghê ngồi ở khu nghỉ đợi anh. Hôm nay Trần Diên mặc một chiếc áo khoác da màu nâu, quần jeans, hai vợ chồng trông đều là người có gu thời trang; quần áo Lục Nghê mặc rất hợp với anh, cũng rất tùy hứng thoải mái, thậm chí còn không trang điểm.
Trần Diên xem như kiểu đàn ông hiếm hoi vẫn giữ yêu cầu cao với diện mạo sau khi kết hôn. Anh chỉnh tề, lịch thiệp, ăn mặc phù hợp với từng hoàn cảnh. Râu anh mọc rất nhanh, sáng tối mỗi ngày đều phải cạo một lần.
Lục Nghê rất coi trọng phẩm chất này ở đàn ông. Không ai là không thích người đẹp, nhưng khi người đẹp trở thành chồng mình, rủi ro cũng nhiều vô kể.
Thấy Lục Nghê đợi đến chán, Trần Diên hỏi ý cô: "Nghê Nghê, em có muốn nhuộm tóc không?"
"Phiền lắm." Cô lắc đầu, bất lực cười một cái, mang theo chút tự giễu.
Cô đã thấm thía chân lý "gương vỡ khó lành". Từ ngày họ quen nhau, Lục Nghê vẫn luôn tóc đen dài thẳng, chưa từng thay đổi, chỉ định kỳ đi dưỡng tóc. Còn cô bé mà anh ngoại tình lại nhuộm nâu trà nhạt, trông rất thời thượng. Cô khó mà không hoài nghi, có phải Trần Diên nhìn người ta nhiều quá nên mới nảy ra ý này.
Trần Diên hỏi: "Trưa muốn ăn gì?"
Đúng lúc đó điện thoại Lục Nghê reo. Cô nhìn tên người gọi, bước ra khỏi tiệm cắt tóc, nghe máy mấy câu, rồi quay lại nói với Trần Diên: "Anh tự ăn nhé."
"Có chuyện gì à?"
"Tiệm có việc, em phải qua đó."
"Nếu không gấp thì đợi mười phút, anh đưa em đi."
"Không cần, anh cứ thong thả."
Lục Nghê gọi xe rời đi trước. Cách cửa hàng hoa không xa đỗ một chiếc xe việt dã màu đen. Lục Nghê nhận ra, trước đây anh ta từng đến vài lần. Cô mở cửa xe, ngồi vào trong.
Tưởng Viên nhìn cách ăn mặc hôm nay của Lục Nghê, cau mày một chút, nhưng chọn im lặng không nói. Lần đầu nhìn thấy cô mặt mộc, Lục Nghê ba mươi tuổi và cô của trước đây về ngũ quan chẳng khác là bao, chỉ là bây giờ cuộc sống khá hơn, da trắng hơn, mịn hơn, không phơi nắng và chăm dưỡng tốt, chẳng có nếp nhăn hay lỗ chân lông nào.
Hôm nay Tưởng Viên đột nhiên tìm cô, Lục Nghê cũng không biết là chuyện gì, trong điện thoại không nói, chỉ yêu cầu gặp mặt.
Xe cứ chạy thẳng về phía trước, trong lòng cô dấy lên đủ thứ ý nghĩ kỳ quái, vô số nghi vấn đè nặng trong đầu. Khi nhìn thấy tòa nhà phía trước, Lục Nghê rốt cuộc không nhịn được nữa:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!