Chương 16: (Vô Đề)

Trong sổ hộ khẩu của Lục Nghê, có một cái tên từng dùng qua, gọi là Hứa Kiệt.

Nghe thì vô cùng khí phách ngút trời, oai phong hiên ngang, nhưng sự thật không phải vậy, bởi cái tên này cũng là về sau mới đổi, ban đầu cô ấy tên là Hứa Tiệt.

Chị ba của cô tên Hứa Lan, hai cái tên đặt cạnh nhau, người khác lập tức hiểu ngay là chuyện gì. Bố mẹ ra sức muốn sinh con trai mà không sinh được, mang theo cảm giác khổ mệnh cầu xin ông trời.

Hứa Kiệt là con út trong nhà, mẹ cô mất vì lao lực chỉ vài năm sau khi sinh cô. Nhưng cô chưa từng chịu khổ gì, mọi cực nhọc đều do ba chị gái gánh hết, đến lượt cô thì chỉ còn lại ngọt ngào.

Khi mẹ còn sống rất thương cô, chỉ riêng bú sữa mẹ thôi mà cô bú đến tận hai tuổi, cuối cùng từ đầu vú hút ra toàn là nước trong. Nhà làm thịt, mẹ cẩn thận cắn hết phần nạc, rồi chuyển phần mỡ mềm dính sang miệng cô, để cô bồi bổ thêm dinh dưỡng. Cô dậy sớm uống cháo loãng, các chị đã ra khỏi nhà, cô muốn thêm đường trắng thì thêm đường trắng, muốn thêm mỡ heo thì thêm mỡ heo.

Rồi mẹ mất.

Chị cả Hứa Trúc hơn cô mười hai tuổi.

Khi Hứa Kiệt học tiểu học, Hứa Trúc đã nghỉ học, đi làm công nhật ở xưởng ván ép trên trấn, mỗi tháng lĩnh ba trăm tệ tiền lương, phải đưa một trăm tệ cho bà ngoại, dặn rõ đây là sinh hoạt phí của em út, dùng đúng mục đích, người khác không được động vào.

Một trăm tệ ở nông thôn nuôi một đứa trẻ đã dư dả, Hứa Kiệt ngoài việc không mặc được quần áo hay giày dép tốt, thì mỗi tuần đều có thịt ăn, thỉnh thoảng còn có chút quà vặt, kẹo tiên một hào, bim bim cay hai hào. Cô tự mình gom ống kem đánh răng, lon đồ uống… cũng có thể bán được ít tiền.

Khi Hứa Kiệt học cấp hai, Hứa Trúc đã rời xưởng ván ép, lên thành phố làm công, làm phục vụ trong nhà hàng, một tháng kiếm được một nghìn tám, đóng học phí cho Hứa Kiệt, rồi mỗi tháng lại đưa cô ba trăm tệ. Kinh nguyệt của Hứa Kiệt cũng đến, bắt đầu mặc áo lót nhỏ, con gái tuổi dậy thì không chỉ phải ăn no mà còn phải ăn mặc tươm tất.

Người cùng một vùng thì mức sống cũng không chênh lệch bao nhiêu, đi làm xa đều chẳng mấy ai quan tâm con cái. So với bố mẹ của các bạn cùng lớp Hứa Kiệt, Hứa Trúc đã là một phụ huynh có tư tưởng tiến bộ rồi. Hứa Kiệt được chị nuôi dưỡng xinh xắn, lanh lợi, thành tích học tập cũng nằm trong nhóm đầu.

Hứa Trúc đúng là kiểu "chị cả ngốc tốt bụng", nai lưng nuôi Hứa Kiệt lên đến cấp ba, còn nói sẽ nuôi cô lên đại học, sau này nếu thi đỗ thạc sĩ, tiến sĩ, chị cũng sẽ nuôi.

Hứa Trúc yêu cô em gái nhỏ như mẹ thương con. Em gái mới sinh đã trắng trẻo như cục bột, đáng yêu như ngọc tuyết; bốn tuổi đã biết nhận mặt chữ, sáu tuổi biết thuộc lòng thơ cổ trong sách giáo khoa của chị.

Vì mất mẹ từ sớm, Hứa Trúc không nỡ nhìn sinh linh bé bỏng, tốt đẹp này rơi vào khổ cảnh, lúc nào cũng dang tay cứu giúp cô. Nhưng với bản thân thì chị lại tàn nhẫn, quá sớm đem mình đặt vào vai trò của một người mẹ.

Nhưng chị ấy lại không phải mẹ ruột của Hứa Kiệt.

Khi Hứa Kiệt học cấp ba, Hứa Trúc kết hôn rồi. Đối tượng là một đầu bếp trong nhà hàng nơi chị làm việc, gia cảnh bình thường, hai người nhanh chóng có con.

Chồng của Hứa Trúc đối với chuyện chị nuôi em gái có khá nhiều ý kiến, nhẫn nhịn rất lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, chỉ thẳng vào trung tâm mâu thuẫn: "Chẳng phải con đỉa bám vào chân hút máu cô sao?"

Hứa Trúc nói: "Em gái ruột của tôi, tôi không chăm nó thì ai chăm?"

Chồng nhắc: "Ba cô chẳng phải cũng đang làm việc kiếm tiền sao? Đi tìm ông ta mà đòi."

Hứa Kiệt cũng tự ý thức được rằng sau khi chị cả kết hôn thì không nên nhận tiền của chị nữa, có lẽ là hiểu cho khó khăn của chị, cũng có lẽ là đã nhìn thấu vẻ khó chịu mà anh rể bày ra.

Cuối tuần cô bắt xe mấy tiếng đồng hồ đi tìm Hứa Trường Sinh.

Hứa Trường Sinh là một người khá xảo trá, khó mà dùng lời để hình dung.

Khi vợ ông còn sống, ông ở trong thôn đúng là một kẻ vô dụng chính hiệu, nhà lại nghèo. Vì sinh liền bốn đứa con gái nên bị người trong thôn khinh thường, nói đàn ông khác dưới háng có hai cái trứng, còn ông chỉ có một, là đồ tàn phế nên mới không sinh nổi con trai.

Vợ chết rồi, ông ta biết đời này không còn hy vọng sinh con trai nữa, bốn đứa con thì đứa nào vứt được liền vứt, trong đêm chạy sang nơi khác làm công.

Vài năm trôi qua, ông ta lột xác thành một hình tượng khác, trong mắt người ngoài lại trở thành một gã goá đáng thương, một người đàn ông thật thà, chất phác đã một mình nuôi lớn bốn đứa con. Gặp ai ông ta cũng nói sinh con trai hay con gái đều như nhau, nhà ông có bốn đoá hoa vàng, ông rất tự hào. Vì Hứa Trúc và Hứa Mai đều đã đi làm kiếm được tiền, mua thuốc lá mua rượu hiếu kính ông.

Sinh con gái là con đường duy nhất để những người đàn ông nghèo được hưởng lợi mà không phải bỏ công, không cần nuôi nấng họ, về già tự động được phụng dưỡng.

Công nhân cùng làm vừa ghen tị vừa khâm phục ông ta, ai cũng biết nuôi con vất vả thế nào, may là khổ tận cam lai, có từng ấy đứa con gái hiếu thuận, phúc khí về sau của ông ta chắc hưởng không hết. Chỉ có con gái của ông ta mới biết rốt cuộc mình lớn lên bằng cơm hay bằng gió Tây Bắc, và những năm đó ông ta có gửi nổi đồng nào về nhà hay không.

Hứa Trường Sinh là một người đàn ông dáng dấp cũng được, thân hình gầy gò, đôi vai không vác nổi, tay cũng chẳng xách nổi, từ nhỏ làm việc đã quen thói lười biếng, gian lận. Đầu óc ông ta cũng được coi là linh hoạt, mấy năm nay không phải nói là làm ăn phát đạt, nhưng sống cũng khá thoải mái.

Ông ta chưa bao giờ để bản thân thiệt thòi, tiền kiếm được đều dùng để ăn chơi nhậu nhẹt, rảnh thì đánh bài, không để lại xu nào. Ông ta còn lọt vào mắt một bà già có tiền mở tiệm mạt chược, hai người vừa ý nhau là dọn đến sống chung ngay, còn định kết hôn, nửa đời còn lại nương tựa lẫn nhau.

Hứa Kiệt đột nhiên xuất hiện, như quỷ đòi nợ đưa tay ra trước mặt ông ta: "Đưa tiền cho con!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!