Chương 9: (Vô Đề)

Edit: Ry

"Chị Đường, đạo diễn bảo muốn quay thêm mấy cảnh."

Trợ lý Tiểu Lâm vội vàng chạy vào phòng nghỉ, nhìn người phụ nữ mặc trang phục đóng phim màu trắng thoải mái ngồi trên ghế sô pha, ngón tay thon dài đặt trên màn hình điện thoại, tạo một cảm giác rất hững hờ.

Từng động tác cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý không thể bỏ qua, Túc Dư Đường chính là người đẹp lạnh lùng thanh cao nổi tiếng trong giới.

Tiểu Lâm đã theo Túc Dư Đường nhiều năm, từ khi chị mới vào ngành giải trí cho tới bây giờ. Túc Dư Đường đã ngoài 40, là nữ diễn viên cực hot chạm tay là bỏng. Chị gia nhập giới giải trí muộn, lại lọt vào mắt công chúng bằng mấy tác phẩm truyền hình điện ảnh siêu nổi, chỉ mấy năm ngắn ngủi đã cầm thưởng mỏi cả tay, thành tựu cũng ở tầm cao mà nhiều nữ diễn viên tốn hết nửa đời cũng chưa chắc đã đạt được.

Nghe đồn ngay khi vừa tốt nghiệp chị đã kết hôn với người yêu đồng thời kiêm bạn từ nhỏ của mình, trước khi vào giới giải trí đã có con, hai năm trước còn là "sản phụ lớn tuổi" sinh hai bé trai. Nếu chỉ nhìn mặt thì thật sự không thể tin chị đã hơn 40, nước da mềm mịn trắng nõn, bảo 20 tuổi người ta cũng tin.

Túc Dư Đường thấy Tiểu Lâm tới, bèn giơ điện thoại cho cô xem video.

Tiểu Lâm mới đến gần đã thấy video trên màn hình, đứa bé trong video đang ngoan ngoãn ngồi ăn trên bàn cho trẻ nhỏ.

Bé con trong video là con trai thứ hai của Túc Dư Đường, tên là Túc Lê, một đứa nhỏ trời sinh có vấn đề về trí não.

Tiểu Lâm ngạc nhiên: "Bé Lê biết tự xúc ăn rồi?"

"Ừ." Túc Dư Đường dịu dàng nhìn con mình: "Biết tự xúc ăn rồi."

Video chỉ dài chừng 10 giây, Túc Dư Đường xem đi xem lại rất nhiều lần.

Tiểu Lâm không khỏi thấy đau lòng. Hai năm qua vì con nhỏ nên Túc Dư Đường rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng, cô cũng phải thường xuyên mang giấy tờ các thứ tới nhà cho chị, luôn thấy chị Đường tỉ mỉ chăm chút con. So với em trai hoạt bát, đứa lớn luôn im lặng ngồi một chỗ, ăn cơm đi ngủ đều cần người lớn dỗ dành, không biết nói cũng không biết đi, ngay cả nhu cầu cơ bản đói hay buồn ngủ cũng không biết biểu đạt.

Đôi mắt luôn âm u chết lặng như con búp bê xinh đẹp, đâu có sống động như bây giờ, còn biết tự xúc cháo ăn nữa.

Tính ra đã nửa tháng chị Đường không được gặp con rồi.

"Chỉ còn mấy cảnh quan trọng nữa là quay xong rồi." Tiểu Lâm mở lịch ra xem: "2 tuần nữa hoạt động quảng bá mới bắt đầu, chị có thể về nhà với bé Lê, chuyện quảng bá không vội."

Chuyên viên trang điểm tới sửa hóa trang cho Túc Dư Đường để quay cảnh tiếp theo. Túc Dư Đường vẫn xem đi xem lại video kia, nếu không phải bây giờ lũ trẻ đang ngủ thì chị đã gọi điện về hỏi thăm: "Đóng gói hết các thứ rồi chứ?"

Tiểu Lâm gật đầu: "Chị yên tâm, chuẩn bị xong hết rồi." Hai ngày trước chị Đường liên lạc với bên nhãn hiệu mua một đống quần áo trẻ em, chất đống trong phòng làm việc, chỉ đợi quay xong là mang về.

Chị Đường luôn rất chuyên nghiệp, gì cũng giỏi, nhưng về mảng chăm con lại hơi kiến thức nửa vời, thường xuyên hỏi thăm cô sách báo mà trẻ em thích, phim hoạt hình, đồ chơi, thậm chí hỏi trẻ em tuổi này sẽ thích ăn cái gì, hoặc là có gì cần chú ý.

Tiểu Lâm trao đổi lịch trình xong, phát hiện chị Đường đang nghiêm túc xem gì đó.

Cô hơi nghiêng người tới, thấy chị không xem video con trai ăn cơm nữa, mà đang lướt một trang web đầy màu sắc về nuôi dạy trẻ.

Túc Dư Đường xem video trên vòng bạn bè vô số lần, lúc thoát ra lại thấy hướng dẫn nuôi con do một vị nữ diễn viên chia sẻ. Chị bình tĩnh nhấn vào, xem từ đầu tới đuôi, cuối cùng nhấn vào đường link mua sắm ở cuối, mắt không hề chớp bỏ tất cả sản phẩm vào giỏ hàng, nhanh gọn thanh toán.

Xong xuôi chị mới ngẩng đầu, thấy ánh mắt phức tạp của Tiểu Lâm thì hỏi: "Còn vấn đề gì nữa à?"

"Không ạ." Tiểu Lâm muốn nói lại thôi.

"Những chuyện khác em sắp xếp đi." Túc Dư Đường đặt hàng xong lại thấy phần gợi ý , bấm mua thêm vài món rồi mới yên tâm đi quay phim.

Tiểu Lâm: "..."

Hãy mua sắm lí trí đâu rồi!Túc Lê ngủ trưa, lúc dậy đã tầm 3-4 giờ chiều.

Lúc mở mắt cậu thấy mình đang nằm trong phòng khách, dưới người là cái chăn lông mềm mại sạch sẽ, trên người là một cái chăn nhỏ, bên cạnh là em trai Túc Minh đang ngáy o o. Cậu nghiêng đầu sang thì đối diện với bảo mẫu đang ngồi chồm hổm bên cạnh. Đôi mắt nó vốn chết lặng không sự sống, nhưng đối mặt với ánh mắt cậu, đôi mắt đó lập tức sáng lên, sau đó cúi đầu nhìn Túc Lê như thể đã sẵn sàng cho mọi tình huống.

Túc Lê khựng lại, phải thừa nhận bảo mẫu này có phản ứng rất nhạy bén.

Cậu thôi không nhìn nữa, kiểm tra tình trạng cơ thể, linh khí trong đồ ăn hấp thụ đã được chuyển hóa thành linh lực cậu cần, chậm rãi nuôi dưỡng linh mạch và xương cốt yếu ớt. Cậu thử dùng một ít Phượng Hoàng thần lực để dẫn dắt, nhưng mới vận chuyển được chút, linh mạch vất vả lắm mới nới ra được lập tức nhức nhối cảnh báo. Túc Lê đành phải thu hồi thần lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!