Chương 42: Kiếm linh.

Edit: Ry

Túc Úc hét toáng lên khiến hai vợ chồng đang trong bếp phải chạy tới. Ba Túc mặc tạp dề tay cầm xẻng nấu ăn thò vào, thấy đứa lớn nhà mình đứng bên giường của hai đứa nhỏ, trong phòng cũng không có gì lạ: "Mới sáng ra la hét cái gì vậy? Đừng có đánh thức em."

Túc Úc hốt hoảng: "Không phải đâu ba, mau qua đây xem đi!!"

"Minh Minh hay là bé Lê đá chăn à?" Mẹ Túc tiến lên nhìn, phát hiện trên giường Túc Lê có thêm một đứa bé. Đứa bé này lớn bằng Túc Lê, đang bị Túc Lê ôm chặt, cả hai đứa ngủ rất ngon. Chị sững sờ, cũng hốt hoảng gọi: "Thanh Phong Thanh Phong, anh mau qua đây."

Ba Túc lúc này mới vào phòng, vừa đi vừa nói: "Hai mẹ con nói nhỏ thôi, coi chừng...""!!!"

Túc Lê ngủ dậy, mở mắt ra đã thấy một đống người đứng cạnh giường mình. Ngoài cha mẹ anh cả ra thì còn có Kinh Hạc và Phong Yêu. Cậu đờ ra, định hỏi có chuyện gì thế, lại nhận thấy hình như mình đang gối đầu lên tay ai đó, quay sang thì thấy một đứa bé mặc áo đen ngủ bên cạnh.

Kinh Hạc đi nước ngoài công tác xong ngựa không dừng vó chạy tới, chứng kiến cảnh này cũng suy tư: "Đứa bé này đúng là kiếm linh Huyền Thính."

Vạn năm trước y đã thấy hình hài này của kiếm linh vô số lần, không ngờ vạn năm sau còn có cơ hội thấy lại. Nhưng mà kiếm Huyền Thính vỡ rồi mà? Ly Huyền Thính từ vạn năm trước đã biến mất, sao giờ lại xuất hiện dưới bộ dạng một đứa trẻ thế này.

"Kiếm linh!?" Ba Túc sững sờ: "Là thanh kiếm hay bay quanh bé Lê đó hả?"

Cái thanh kiếm được gọi là kiếm bản mạng của Phượng Hoàng, thường xuyên bị con trai nhà mình coi như gối ôm ấy hả?

Phong Yêu nghe Kinh Hạc và hai vợ chồng Túc Thanh Phong thảo luận, cũng thò đầu quan sát đứa bé được gọi là kiếm linh kia, chợt phát hiện ngũ quan của thằng bé khá quen, hình như y đã từng gặp.

Túc Lê ngồi dậy, cúi đầu nhìn Ly Huyền Thính đang ngủ say bên cạnh, cũng suy tư. Theo kí ức thì cậu đã từng gặp Ly Huyền Thính khi còn bé, còn thường xuyên bế hắn vào kho binh khí. Chẳng qua đó là kí ức trong mộng, giờ gặp ngoài hiện thực lại khác. Rõ ràng trước khi cậu ngủ, Ly Huyền Thính vẫn là hình dạng trưởng thành, sao ngủ có một giấc lại hóa thành trẻ con rồi?

Ba Túc định bế Ly Huyền Thính ra, kết quả tay xuyên qua kiếm linh, dường như đứa bé trên giường chỉ là ảo ảnh: "Ơ...?"

Túc Lê sửng sốt, thử giơ tay sờ, lại chạm được vào cơ thể lạnh lẽo: "Sờ được."

Đám người lại khó hiểu, chuyện này rốt cuộc là sao? Chỉ có Túc Lê chạm được vào Ly Huyền Thính?

Túc Lê bỗng nghĩ đến không gian kì quái kia, Ly Huyền Thính từng nói trên miếng ngọc đỏ chứa nửa thần hồn của hắn... Cậu lần mò trong chăn, quả nhiên tìm được ngọc Phượng Hoàng sắp bị đá tới mép giường. Túc Lê vừa cầm miếng ngọc lên, Ly Huyền Thính lập tức mở mắt, đối diện với một phòng đầy người.

Cuối cùng nhìn sang Túc Lê.

"Anh!" Túc Minh vừa tỉnh ngủ đã thấy Túc Lê ở giường bên cạnh, lập tức bám vào thành giường vươn tay với anh trai.

Bé con được người lớn bế ra khỏi giường, đặt xuống đất. Ly Huyền Thính thấy thế cũng bay qua thành giường, nhẹ nhàng đáp xuống, trịnh trọng hành lễ với mọi người, yên lặng theo sau Túc Lê.

Bé con áo đen đi sau Túc Lê không ngừng quan sát nhà họ Túc, thái độ rất nghiêm túc. Mới sáng ra đã có một vụ chấn động, Túc Úc không để ý giờ, tới phòng khách nhìn đồng hồ treo tường mới nhận ra sắp trễ học, không rảnh quan tâm đứa bé kia từ đâu tới nữa, cầm cặp lao ra ngoài: "Mọi người nói chuyện đi, con đi học đây!" Nói xong đã chạy mất dạng.

Túc Lê và Ly Huyền Thính đều không mở miệng, Kinh Hạc chủ động nhắc chuyện: "Lúc tôi tới Cục Quản Yêu thì đã có kết quả xử lý rồi. Chuyện Trận Linh thăng tiên đúng là sự cố, còn có yêu linh được bảo vệ trong trận tụ linh nữa, họ nói sẽ làm biện pháp bảo vệ đàng hoàng, cố gắng không để các tu sĩ khác tới quấy rầy."

"Cũng ít khi có tu sĩ vào tận trong đó." Ba Túc nói: "Còn một đứa bé đi lạc vào rừng nữa mà đúng không? Đã tra ra được thằng bé đó bị sao chưa?"

"Tra rồi. Cha mẹ thằng bé tin quỷ thần, đứa nhỏ đó lại sinh vào giờ âm năm âm, họ sợ con mạng mỏng nên thường xuyên cho đứa nhỏ đeo đồ nặng dương khí." Kinh Hạc nói tiếp: "Trận Linh hiến tế thăng tiên vốn là tà thuật, rất có thể là do mạng số nên thằng bé mới bị nó triệu lên núi. Có điều Cục Quản Yêu đã tiếp nhận vụ này, hẳn là sẽ không có chuyện gì nữa."

Ba Túc nghe vậy gật gù: "Vậy được rồi, để mấy bữa nữa tôi gửi Bạch Dương chân nhân một phần lễ cảm ơn. Lần này may mà có ông ấy ở trong núi, nghe nói ông ấy đã bảo vệ rất nhiều Yêu tộc. Tam Nguyên Quan ở thành phố Y, chắc lúc đó phải nhờ Kinh Hạc tiên sinh đi giúp tôi một chuyến."

Là đại yêu ở núi Tức Linh, yêu quái ở đây đều do hắn che chở, tu sĩ Nhân tộc ra tay hỗ trợ, hắn nên chuẩn bị tạ lễ cho phải phép.

"Cái này không cần." Trần Kinh Hạc nói: "Bạch Dương chân nhân không về thành phố Y."

Ba Túc ngạc nhiên: "Không về thành phố Y?"

Kinh Hạc là nghe được chuyện của Bạch Nhất Niệm nên mới muốn đích thân tới xử lý. Bạch Nhất Niệm đã được thôi miên xóa bỏ kí ức, nhưng lúc y tới vẫn khiến Tam Nguyên Quan chú ý.

"Quan Chủ của Tam Nguyên Quan đích thân tới thành phố S khuyên Bạch Dương chân nhân trở về, kết quả ông già đó cố chấp không chịu nghe, còn mượn quan hệ với Cục Quản Yêu xin một chân bảo vệ ở cái công viên nhỏ trong thôn." Kinh Hạc cũng không biết lão già đó đang nghĩ cái gì: "Tôi tới thì thấy Quan Chủ đã bắt đầu bàn với quản lý của bên công viên về việc hợp tác mở một chi nhánh ở đây."

Ba Túc: "?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!