Chương 41: Thẳng thắn.

Edit: Ry

Ly Huyền Thính trong bộ áo bào đen, bóng hình dưới ánh sáng đỏ cực kì thiếu chân thực. Túc Lê nhìn hắn, như thể thông qua hắn nhìn thấy quá khứ xa xăm.

"Ồ, là một tiểu kiểm linh?"

Thiếu niên mặc đồ đỏ nhìn đứa bé yếu ớt được phân tách ra từ kiếm Huyền Thính, còn không cao bằng đầu gối cậu, hai tay ôm chặt kiếm Huyền Thính, ánh mắt ngây ngô nhìn cậu như một đứa bé vô tri loài người.

Thấy Túc Ly, kiếm linh giơ tay giật vạt áo cậu, tiến lên thăm dò.

Kinh Hạc đứng cạnh thấy vậy nói: "Phượng Hoàng đại nhân, tiểu kiếm linh này rất thích ngài."

Tiến lên mấy bước, cứ thế đâm vào lồng ngực Túc Ly, làm thiếu niên cứng người: "Kiếm linh nào cũng đáng yêu vậy sao?"

Kinh Hạc: "Chuyện này... Khó mà nói. Đây là lần đầu tiên tôi gặp kiếm linh dưới hình hài đứa trẻ. Nhưng kiếm linh nhỏ vậy chứng tỏ nó rất yếu, ngài vẫn nên cẩn thận chú ý kiếm Huyền Thính."

Nói đoạn y nhắc tới chuyện khác: "Phượng Hoàng đại nhân, trước núi có vài việc cần xử lý, ngài tạm thời buông những chuyện khác theo tôi một chuyến đi."

"Thế à?" Túc Ly một tay ôm kiếm linh, cảm giác đứa bé trong lồng ngực vừa nhẹ vừa yếu. Cậu một tay ôm đứa nhỏ, tay kia triệu kiếm Huyền Thính. Trong tiếng kêu than của Kinh Hạc, thẳng thừng đi vào kho binh khí, cánh cổng nặng nề đóng lại.

Dạ minh châu tỏa ra ánh sáng yếu ớt, soi rọi không gian. Túc Lê bế kiếm linh vào sâu bên trong, tới trước một cái rương nhỏ chứa đầy đá quý. Cậu lấy rương xuống, lựa tới lựa lui, lấy ra một miếng ngọc màu đỏ, đeo lên cổ đứa bé.

"Ngọc này cho ngươi, ngươi phải bình an lớn lên."Túc Lê thoáng hoàn hồn, Phong Yêu và Bạch Dương chân nhân cảnh giác nhìn người đàn ông vừa xuất hiện. Cậu thẫn thờ, đặt tay mình vào lòng bàn tay rộng lớn kia. Phượng Hoàng thần lực tuôn trào từ lòng bàn tay Ly Huyền Thính, truyền tới cơ thể cậu. Túc Lê ngẩng lên nhìn miếng ngọc đỏ rơi ra khỏi cổ áo hắn, đung đưa trước ngực áo, giấu đi kiếm khí bá đạo của người đàn ông.

Cậu thì thào: "Ly Huyền Thính?"

Ly Huyền Thính khẽ cười: "Là ta."

Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính, cảm giác vừa quen vừa lạ càng thêm đậm. Cậu muốn hỏi rất nhiều chuyện, nhưng Ly Huyền Thính lại nhìn về phía đám yêu linh đang giãy giụa, nhíu mày: "A Ly."

"Những yêu linh đó muốn bỏ chạy." Bạch Dương chân nhân ném phù chú ra, nhưng yêu linh quá nhiều, phù chú của lão không thể khống chế hết.

Túc Lê sực tỉnh, ngạc nhiên quan sát tình trạng xung quanh.

Yêu linh đang tứ tán ở đây đều là Thú tộc bị trận pháp cắn nuốt, yêu linh chưa biến mất chứng tỏ chúng chỉ mất đi thân xác. Để những yêu linh này ra khỏi núi, tới thế giới bên ngoài, chúng chắc chắn sẽ cướp xác nhân loại. Biện pháp duy nhất là giữ chúng ở đây.

"Trận kim linh đã bị phá hủy, bên ngoài không còn bình phong ngăn cản." Phong Yêu nói.

Bạch Dương chân nhân bổ sung: "Chỉ có thể nhờ các tu sĩ bên ngoài bày trận khốn linh, nhưng nếu làm vậy... Những yêu linh này sẽ tan thành mây khói." Chúng vốn là Thú tộc vô tội, chỉ vì Trận Linh thăng tiên nên mới gặp kiếp nạn này, tan thành mây khói đồng nghĩa với không có kiếp sau.

Túc Lê nói: "Dùng trận tụ linh là được."

Bạch Dương chân nhân sững sờ: "Trận tu linh làm gì được?"

"Yêu linh cũng là linh, nếu không muốn để bọn chúng ra ngoài thì giữ chúng lại thôi." Túc Lê nói xong nhìn sang người đàn ông kia. Ly Huyền Thính không đứng mà đang ngồi quỳ bên cạnh cậu, áo bào đen tung bay theo gió, đôi mắt thăm thẳm nhìn Túc Lê.

Ly Huyền Thính hỏi: "Trận tụ linh à?"

Túc Lê gật đầu: "Ừ."

"Được." Ly Huyền Thính đứng dậy. Cơ thể mờ ảo lập tức hóa thành một thanh kiếm với hào quang màu đỏ. Kiếm này khác với ảnh kiếm trên thần hồn của Túc Lê, phần thân trống rỗng đã được lấp đầy. Đây là lần đầu tiên Túc Lê được thấy kiếm Huyền Thính hoàn chỉnh ở ngoài đời, hoa văn màu đỏ chuyển động trên thân kiếm khiến cậu vô thức giơ tay muốn chạm vào. Chớp mắt sau, kiếm Huyền Thính đã hóa thành những tia sáng bay ra ngoài.

Phong Yêu sững sờ, không biết người đàn ông cao lớn vừa rồi đã đi đâu, nhưng thấy ánh kiếm tứ tán đầy trời cũng khónén được sự rung động. Bạch Dương chân nhân nhìn những vệt sáng kia rơi xuống, vẽ ra hoa văn trận pháp trên mặt đất, ánh đỏ trải rộng bao bọc lấy yêu linh. Lão lẩm bẩm: "Đây thật sự là trận tụ linh ư?"

Túc Lê ở thời điểm kiếm Huyền Thính ra tay cũng tiến lên mấy bước. Thật kì lạ, rõ ràng Ly Huyền Thính chẳng nói gì, nhưng cậu lại có thể hiểu ý của hắn. Túc Lê lại cắn rách vết thương đã khép miệng trên đầu ngón tay, máu chảy ra ngưng tụ thành vệt sáng đỏ, vẽ một phù văn khổng lồ trên linh mạch của núi Tức Linh.

Ánh kiếm tứ tán dần tụ về dưới chân cậu, nâng cậu bay lên.

Đây chính là trận tụ linh mà Túc Lê từng dạy y ở nhà họ Túc, nhưng cũng khác. Trận văn trước đó như mớ bùi nhùi giờ đã sáng tỏ rõ rệt, từng đường nét phức tạp như có nhịp thở của riêng mình, nối liền với nhau, giống hệt như trận văn mà ánh kiếm vừa vẽ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!