Chương 38: Rừng rậm.

Edit: Ry

Cục Quản Yêu khẩn cấp ra trận, nhanh chóng thông báo cho các ban ngành liên quan, lập tức phong tỏa các tuyến đường tới thôn trấn quanh núi Tức Linh, sau đó sơ tán người trong khu vực. Nhưng hôm nay là cuối tuần, thôn xóm còn dễ nói, dưới chân núi Tức Linh còn có khu du lịch, bây giờ là thời điểm đông người nhất, còn có rất nhiều du khách đã vào trong núi.

Bạch Nhất Niệm đi mua đồ uống nhìn thấy nhân viên mặc đồng phục của Cục Quản Yêu lẫn trong đám người, hắn đứng lại, tưởng là người nhà họ Túc gọi Cục Quản Yêu tới. Nhưng đứng thêm một lúc lại thấy tổ trưởng tổ đối ngoại của Cục Quản Yêu cũng tới. Bạch Nhất Niệm sững sờ, chẳng lẽ đã có chuyện xảy ra?

Phòng đối ngoại của Cục Quản Yêu chia ra làm 2 đội, bình thường hay gặp đội 2 hơn, vì họ chuyên xử lý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi.

Nhưng đội 1 của Cục Quản Yêu lại khác, họ chỉ xử lý những sự kiện lớn có khả năng gây nguy hại đến xã hội. Đây là núi Tức Linh, nghe nói trên dãy núi này có rất nhiều yêu quái, chẳng lẽ sắp có chuyện?

Hắn vội vàng chạy về, muốn báo cho Bạch Dương chân nhân, nhưng vừa tới đã thấy chân nhân đang đi lên núi.

"Chân nhân, chân nhân. Hình như có người của Cục Quản Yêu tới, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện?" Bạch Nhất Niệm chạy tới bên cạnh Bạch Dương chân nhân.

Bạch Dương chân nhân nhìn con đường vào núi, chỗ đó đã bị dựng rào chắn: "Ta có linh cảm không lành."

--

Trước khi cắm trại, các gia đình phải hoàn thành nhiệm vụ, thì mới nhận được công cụ tương ứng. Túc Lê nhìn cái sọt nhỏ trước mặt mình cùng với cha mẹ được sắp xếp nhiệm vụ đứng ở phía đằng kia. Làm nhiệm vụ là trách nhiệm của người lớn, còn trò chơi của tụi nhỏ là nhặt đồ trên bãi cỏ xung quanh. Đồ ở đây là đồ chơi, bên trong các món đồ chơi là các mảnh giấy ghi tên nguyên liệu, trưa nay ăn gì sẽ do các bé nhặt.

Trong mùa này, trừ nhà họ Túc là hai bé song sinh thì ba gia đình còn lại đều chỉ có một bé, nhưng tuổi lại lớn hơn, chừng 3 đến 4 tuổi.

Thế là Túc Lê và Túc Minh thành nhỏ nhất. Lúc đạo diễn Từ giải thích quy tắc cho cha mẹ và các con, ông còn lo là hai đứa này nhỏ quá sẽ không hiểu, cố ý sai trợ lý đi theo hỗ trợ. Kết quả hai bé con nghe xong, bé lớn là Túc Lê gật đầu, đi theo các anh chị nhà khác nhặt đồ, em trai thì đeo cái sọt lên, lạch bạch chạy theo anh, hoàn toàn không cần lo lắng quá nhiều.

Đạo diễn Từ nghe nhân viên báo cáo lại cũng hơi bất ngờ: "Cô Túc lo quá đây mà."

Trước đó Túc Dư Đường đã dặn dò họ là hai đứa nhỏ tiếp thu hơi chậm, cần họ kiên nhẫn giải thích nhiều lần. Giờ xem kìa, hai bé con thông minh như thế còn gì?

Hai vợ chồng tuy đứng ở đằng xa, nhưng họ vẫn thấy được con nhà mình đang đi lại trên bãi cỏ. Túc Lê đi đằng trước nhặt đồ, Túc Minh lon ton theo sau. Hai đứa đều đeo cái sọt nhỏ xíu, trên sọt còn có hình dán đáng yêu, theo động tác của tụi nhỏ mà thoắt ẩn thoắt hiện, trông như hai bé tinh linh.

Nhìn từ xa, hai cục cưng đeo sọt đáng yêu vô cùng, ba Túc lập tức rút điện thoại, ngồi xổm quay chụp ở rất nhiều góc độ: "Đợi tụi nhỏ đi nhà trẻ rồi mình mua cho con mấy cái cặp đi, mỗi ngày đổi một cái."

Sọt tuy nhỏ, nhưng đeo trên lưng, muốn tự bỏ đồ vào vẫn hơi khó, Túc Lê bèn để hết vào sọt của Túc Minh, lại âm thầm dùng linh lực giảm bớt trọng lượng cho em. Nhặt một hồi, Túc Minh chuyển sang vồ bướm trên bãi cỏ, nhảy một cái khiến đồ trong sọt rơi hết ra. Túc Lê không thể làm gì khác ngoài đặt sọt của mình xuống, cặm cụi nhặt từng cái rơi ra bỏ vào.

Anh trai quay phim đi theo hai đứa trẻ thấy buồn cười quá, em trai thì tung tăng nhảy nhót, anh trai thì lúi húi theo sau nhặt đồ, rất muốn giúp một tay.

Bướm bay đi mất rồi, Túc Minh quay lại thấy anh hai đã đi sang chỗ khác nhặt đồ. Cậu nhóc thấy dưới chân mình có một cái thì nhặt lên, hào hứng chạy tới: "Anh ơi! Minh Minh có!"

Túc Lê nghe được tiếng em là thấy chẳng lành, đang định tránh, nhưng thấy Túc Minh lao phăm phăm, đành phải vận linh lực đứng im. Kết quả là quán tính quá lớn, Túc Lê cũng không đỡ được, ôm Túc Minh ngã ra sau. Anh trai quay phim thấy thế vội vàng đi tới, đỡ hai bé con dậy. Nhìn đống đồ chơi rơi vãi đầy mặt cỏ, ban nãy mải quay nên hắn không chú ý, giờ mới phát hiện hai đứa nhỏ nhặt được nhiều như vậy.

"Cảm ơn chú ạ." Túc Lê nói.

Túc Minh quay sang nhìn anh, cũng bắt chước nói: "Cảm ơn chú ạ."

Anh trai quay phim đỡ hai bé con dậy rồi cũng không can thiệp nữa, trở lại vị trí.

"Lần sau em không được chạy quá nhanh." Túc Lê giáo dục em trai: "Chạy chậm thôi, như thế sẽ dừng được."

Túc Minh gật lia lịa.

Túc Lê chẳng biết em trai có nghe hiểu không. Con non Yêu tộc vốn khỏe hơn trẻ em loài người, trước kia cậu tưởng là em trai giỡn với mình, nhưng về sau thấy Túc Minh chạy trong nhà, nhiều lần chạy nhanh quá đâm vào ghế sô pha, cậu mới biết không phải Túc Minh cố ý, mà là nhóc con không khống chế được tốc độ của mình.

Hai anh em tiếp tục nhặt đồ, gặp một bé trai khác.

Cậu bé kia cũng đeo một cái sọt, nhưng cứ nhìn về phía khu rừng, là cậu bé cứ im lặng từ đầu tới giờ, hình như tên là Ngải Khắc.

Túc Lê có ấn tượng với cậu bé này là vì con của hai nhà còn lại đều rất hoạt bát, chỉ có Ngải Khắc cứ im im không nói gì, kể cả khi cha cậu nhóc dỗ dành cũng không có quá nhiều phản ứng. Tuy là rất ngoan, nhưng quá trầm.

Nhận thấy bọn họ lại gần, Ngải Khắc nhìn sang, sau đó nhìn món đồ chơi trong tay Túc Lê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!