Chương 34: (Vô Đề)

Edit: Ry

Theo số lượng Yêu tộc lẫn vào xã hội Nhân tộc gia tăng, các ngành nghề có mặt Yêu tộc cũng nhiều hơn, xác suất yêu quái bại lộ cũng càng lớn. Yêu tộc phải tu luyện, nhất là những đại yêu, nghề nghiệp của họ luôn là kiểu được rất nhiều người tôn kính yêu mến, vì cái này cực kì hữu ích cho việc tu hành độ kiếp. Việc con cái của các gia đình Yêu tộc tham dự giới giải trí cũng không phải là hiếm, trong giới không chỉ có một đại yêu là Thần Loan Điểu Túc Dư Đường, đợt trước Cục Quản Yêu còn gặp con trai của đại yêu gia nhập giới giải trí làm sao nhí để tu luyện dễ hơn.

Khi Túc Thanh Phong và Túc Dư Đường, hai vị đại yêu cùng gọi tới lập hồ sơ, Cục Quản Yêu đã đoán được ý tưởng của nhà họ.

Với Yêu tộc mà nói, quay chương trình là lợi nhiều hơn hại. Hai đại nhân họ Túc một người là giáo viên, một người là diễn viên, đều là nghề dễ nhận được sự kính trọng yêu mến, tích phúc tích duyên. Nghe nói nhà họ có một đứa con bị tàn tật, mới khỏi. Đứa bé này quá yếu ớt, nên họ muốn cho con tham dự chương trình để làm quen với bạn mới, một mặt khác áng chừng cũng là muốn góp nhặt phúc duyên cho con.

Cục Quản Yêu quen xử lý những chuyện này rồi, bao nhiêu năm qua việc nhỏ từ giúp yêu thuê phòng tới lớn là xử phạt ác yêu gây hại cho Nhân tộc, họ đã có mạng lưới quan hệ nhất định trong xã hội loài người.

Nhưng cái này không bao gồm mới ngày đầu khởi quay đã khiến đài truyền hình tổn thất thiết bị chừng 50 vạn*.

*Khoảng hơn 1 tỉ 7 vnd =)))))))))

Quản lý phụ trách mảng này ở Cục Quản Yêu nhận được cuộc gọi của Chim Sơn Ca, đăm chiêu một hồi. Thiết bị của đài truyền hình bị hỏng chưa tới phiên cục bọn họ quản, tuy là cục không còn nghèo rách như mấy trăm năm trước, nhưng đây là lần đầu gặp trường hợp con non làm hỏng thiết bị, mà còn không phải thiết bị bình thường, là máy quay xịn giá cao ngất ngưởng.

"Sếp ơi, chuyện này tính sao giờ?" Chim Sơn Ca nơm nớp hỏi.

Quản lý bên Cục Quản Yêu: "Anh hi vọng chú có thể hiểu được sự thật 'tuy là năm ngoái Kinh Hạc tiên sinh mới đầu tư tiền vào cục mình, nhưng thực tế chúng ta vẫn rất là nghèo'."

Quay chương trình chưa tới một ngày đã bay 50 vạn, có tiền cũng không phải để đốt như thế!

Chim Sơn Ca sắp khóc rồi: "Vậy em phải làm gì?"

Quản lý cũng thấy phức tạp: "Để anh gọi cho cục trưởng."

Nhà họ Túc, nhân viên mở mấy con vịt đồ chơi trang bị camera ra, nhấn mấy lần cũng không khởi động được máy, phải cẩn thận kiểm tra một hồi: "Cái này là đài mới mua, không thể hỏng được... Cắm điện cũng không lên, chắc là linh kiện nào bên trong bị chập rồi, hoặc là pin có vấn đề."

Nhân viên quay sang nhìn hai bé con đang bám vào bàn nxem hắn sửa máy quay. Hai đứa mặc áo ngủ giống hệt nhau, mặt mày cũng ngây thơ vô tội y chang nhau, tò mò về máy quay trong tay hắn.

Ba Túc hỏi: "Cái này có sửa được không?"

"Phải mang về cho thợ sửa ạ. Nhưng mà cái này bền lắm, chắc không phải do mấy bé quăng quật đâu." Đã thế vịt nhồi bông còn nguyên vẹn không xước sát gì, vấn đề chắc không lớn.

Nhân viên cười với Túc Thanh Phong: "Nhưng công nhận hai bé nhà anh siêu thật đấy, vừa rồi em vào thấy tụi nhỏ đang cậy thanh nẹp ra."

Ba Túc biết bản lĩnh phá đồ của cục cưng nhà mình. Túc Minh là giỏi nhất, từng một mình đạt thành tích vĩ đại phá 17 người máy trong một ngày. Túc Lê thì ít hơn, nhưng thằng bé thường xuyên cầm chơi người máy mà Túc Minh đã làm hỏng. Nghĩ tới cảnh tượng ban nãy Túc Lê ngồi bóc vịt bông, chính hắn cũng không biết phải nói gì, tự dưng còn thấy khá mừng.

Bé bé thích vịt đồ chơi!

Tổ quay đành phải mang vào mấy máy quay mới. Tranh thủ lúc nhân viên điều chỉnh thiết bị, ba Túc ngồi xuống xoa đầu Túc Lê: "Bé bé thích thì đợi mấy hôm nữa papa mua vịt đồ chơi về cho con nha. Nhưng vịt các chú đặt ở trong nhà thì không nên chạm vào." Hắn kiên nhẫn giải thích cho con, dạy con cách phân biệt đồ trong nhà và đồ của chương trình, rồi dạy con làm hỏng đồ phải xin lỗi... Túc Minh chả hiểu gì, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.

Túc Lê nhìn cha, phát hiện ở vấn đề dạy con, cha cậu luôn nghĩ rất thấu đáo.

Cậu đang định lên tiếng, cha đã lại lấy máy tính bảng ra.

Trên màn hình là đủ các loại vịt đồ chơi, ba Túc hào phóng nói: "Các con thích cái nào, papa mua cho."

"Mua cái này!" Túc Minh thò tay chỉ vào con vịt đồ chơi màu vàng ở chính giữa: "Anh thích cái này! Minh Minh cũng thích!"

Ba Túc gật gù: "Được được, papa mua hẳn 20 cái, cho các con chơi."

Túc Lê: "...?"

Cấu tạo của vịt đồ chơi phức tạp hơn người máy bình thường, Túc Lê không nghĩ mình sẽ làm hỏng, cậu chỉ thử đưa linh lực vào trong giống như lúc sửa người máy, thế mà nó lại hư. Thấy nhân viên cầm máy quay ra ngoài, Túc Lê nhìn chằm chằm, không ngờ thứ nhỏ vậy lại có mạch điện phức tạp như thế, giá mà cậu có thể quan sát kĩ hơn.

"Ê bà có thấy không? Bé ý cứ nhìn tụi mình kìa." Một chị gái trong tổ đạo cụ đang định mang máy quay ra ngoài bóc lớp vịt bông, lại chú ý tới Túc Lê cứ nhìn vịt đồ chơi trong tay chị. Chị có ấn tượng rất tốt với Túc Lê, Ngoan, không khóc quấy, hồi sáng bọn họ vào nhà bố trí máy quay thằng bé cũng không phá rối.

Thấy bé con ngoan ngoãn đứng nhìn, nhân viên tổ đạo cụ không khỏi mềm lòng, một người nhanh chóng chạy ra phòng làm việc tạm thời lấy một con vịt đồ chơi, đó là hàng mẫu họ dùng để làm phần vỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!